Sunday, November 18, 2018

XƯNG TỘI – PHẠM TỘI – MẤT CÔNG

Một chị ngoại giáo thưa với Cha xứ:
- Thưa Cha, con thấy con chiên của cha cứ đi xưng tội rồi lại phạm tội, phạm tội rồi lại xưng tội, như vậy thì xưng làm gì cho mất công?
- Cha xứ dí dỏm trả lời: Tôi thì lại thấy chị cứ nấu cơm, ăn cơm, rồi lại đi rửa chén, đến mai lại xuống bếp nấu cơm, rồi lại ăn, lại bày bừa, lại lau dọn. Vậy chị nấu cơm, ăn cơm làm gì cho bừa bộn nhà cửa xong lại đi lau chùi dọn dẹp cho mất công, cái điệp khúc nấu rồi lại ăn, ăn rồi lại nấu, rồi lại đi rửa chén tôi thấy cũng đâu có ổn xíu nào?
"Quê rồi nha, quê là khó huề đó nha". ..
Chị vẫn chưa chịu thua tiếp tục vắn vẹo hỏi Cha xứ một câu cắc cớ, hòng cho Cha xứ nọ cứng họng thì mới hả dạ:
- Thưa Cha, đạo Công Giáo của Cha lạ lùng thật, tại sao em bé mới sinh ra được một tháng lại phải đem vô nhà thờ rửa tội, sao không đợi cho nó lớn lên, rồi hỏi xem nó có chịu theo đạo không rồi mới rửa tội?
Cha xứ không chút lúng túng, băn khoăn:
- Như thế này nhé, sao mới đẻ con ra chị lại cho con bú sữa, sao không đợi cho nó lớn khôn lên, rồi hỏi xem nó có chịu bú hay không rồi hãy cho nó bú?
Tôi không biết tôn giáo của chị nhận thức về tội như thế nào? Phần chúng tôi nhận thức về tội qua lòng lo, miệng nói, mình làm.
Có nghĩa là tội lỗi đến từ trong tâm tư thầm kín, qua lời nói, hoặc hành động.
Ví dụ: nếu tôi nghĩ trong trí tôi một điều xấu, trái với lề luật của Chúa, của lương tâm, của Giáo hội thì tôi đã có tội.
- Nếu một người đàn ông nhìn một người đàn bà, con gái và có ý muốn được ngủ với cô ta, là tôi đã phạm tội tà dâm.
- Nếu thấy một vật gì trong hãng, và có ý muốn lấy căp, thì đã phạm tội ăn cắp, dù tay chúng tôi chưa chạm đến vật đó.
- Anh kia bị xếp mắng, vì dốt Anh ngữ, vì không thể biện hộ, nhưng anh cứ chửi thầm trong bụng, thì đã mang tội chửi xếp rồi; hoặc tệ hơn, ai đó đã nghĩ, tao phải giết mày, thì đã phạm tội giết người.
- Nếu thích nghe kẻ nói xấu người này, người nọ, thì đã phạm tội đồng lõa, và thêm tội dùng thì giờ Chúa ban trái phép.
- Nếu giầu có, dùng tiền mua nhà to, xe đắt tiền, quần áo, trang sức cho nhiều, cốt để mọi người nể nang, nhưng không nghĩ đến người nghèo khó, thì đã phạm tội thiếu lòng bác ái.
- Nếu hứa cầu nguyện cho một người bạn, nhưng không làm, thì mang tội và mắc nợ người bạn rồi.
- Nếu nóng giận và có những lời dơ bẩn, là đã phạm tội. ..
Với ý thức về tội như thế, người Công Giáo dễ nhận thấy mình cần phải đi xưng tội
Qua câu chuyện trên.
Mời các bạn và tôi hãy can đảm đến với tòa cáo giải để được sạch ít là trong mùa chay thánh thiện này.

(Sưu tầm)

Sunday, November 11, 2018

Đức Thánh Cha Phanxicô: đừng đưa ra bảng giá cho các Bí tích

Trong Thánh Lễ cử hành tại Santa Marta, Đức Thánh Cha suy niệm về đoạn Tin Mừng “thanh tẩy đền thờ” và mời gọi mọi người suy nghĩ về lòng nhiệt thành và sự tôn trọng chúng ta dành cho những “thánh đường của chúng ta” ngày nay.

Trần Đỉnh, SJ – Vatican

Các nhà thờ là “nhà của Thiên Chúa” chứ không phải là cái chợ hoặc những triển làm mang tính xã hội và đầy ắp tinh thần “thế gian”. Khởi đi từ bản văn Tin Mừng theo thánh Gioan 2,13-22, Đức Thánh Cha giải thích động cơ phía sau hành động mạnh mẽ của Chúa Giêsu khi Người đuổi những con buôn ra khỏi đền thờ. Con Thiên Chúa được thúc đẩy tình yêu, lòng nhiệt thành đối với Nhà Cha, vốn đã bị biến thành cái chợ.

Những ngẫu tượng nô lệ hoá

Bước vào đền thờ, nơi người ta bán bò, cừu, bồ câu, cho đến sự xuất hiện của những kẻ đổi tiền, Chúa Giêsu biết rằng nơi này đã trở thành nơi cư ngụ của những ngẫu tượng, những con người sẵn sàng phục vụ cho “tiền bạc” hơn là Thiên Chúa. Đằng sau tiền của là ngẫu tượng, những thứ ngẫu tượng luôn luôn bằng vàng. Và đó là những ngẫu tượng nô lệ hoá.

Điều này khiến ta chú ý và suy nghĩ về cách ta hành xử với những đền thờ, những thánh đường của chúng ta. Liệu đó có thực sự là nhà của Thiên Chúa, nhà của cầu nguyện, để gặp gỡ Thiên Chúa; liệu các tư tế đền thờ có khuyến khích điều đó. Và liệu nhà thờ có giống cái chợ không. Tôi không biết… đôi khi tôi thấy, - không phải ở Roma này, nhưng ở một nơi khác – tôi thấy bảng giá. “Nhưng người ta trả giá cho các Bí tích như thế nào?” – Không, đó là một sự dâng cúng mà.” Nhưng liệu họ có muốn dâng cúng không – hay họ phải làm điều đó – hay người ta đặt nó trong các hòm dâng cúng, trong bí mật và không ai nhìn thấy nó có bao nhiêu. Cũng vậy, cũng có nguy cơ này trong thời đại ngày nay: “Nhưng chúng ta phải bảo trì Nhà thờ. Đúng thế, thực sự là thế.” Các tín hữu bảo trì nó, nhưng trong các hòm dâng cúng, đừng đi kèm với bảng giá.

Các nhà thờ không trở thành cái chợ

Hãy đề phòng và chống lại những cám dỗ của tinh thần thế tục.

Chúng ta thử nghĩ về một vài buổi đại lễ cử hành Bí tích nào đó, hoặc những cuộc tưởng niệm, nơi bạn đến và thấy: bạn có biết rằng liệu Nhà Thiên Chúa là nơi thờ phượng hay nơi triển lãm mang tính xã hội. Một vài buổi đại lễ bắt đầu chìm vào tinh thần thế gian. Đúng là các đại lễ thì phải đẹp, đẹp nhưng không phải theo tinh thần thế gian, bởi cách thức trần thế lại dựa vào đồng tiền. Đó thực sự là một ngẫu tượng. Điều này khiến chúng ta phải suy nghĩ, và ta tự hỏi: lòng nhiệt thành đối của ta dành cho thánh đường, lòng tôn trọng mà ta có dành cho nơi mà chúng ta tiến vào đang ra sao?

Đền thờ của con tim
Trong thư thứ nhất của thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô, ngài cho thấy rõ rằng con tim của mỗi chúng ta là "một đền thờ, đền thờ của Thiên Chúa." Cũng như trong việc nhận biết rằng chúng ta đều là những tội nhân, thì mỗi người cũng cần tự hỏi con tim của mình để thẩm định xem liệu nó có đang "theo tinh thần thế gian và tôn thờ ngẫu tượng" hay không.

Tôi không hỏi lỗi của bạn, hay tội của tôi là gì. Tôi chỉ hỏi liệu trong tâm hồn bạn có thứ thần tượng nào không, liệu có ông thần tiền không. Bởi khi đó có tội lỗi và cũng có Thiên Chúa Đấng giàu lòng thương xót, Đấng sẽ tha thứ nếu bạn đến với Ngài. Nhưng nếu có một ông thần khác - ông thần tiền - bạn là một người thờ ngẫu tượng, nghĩa là kẻ hư hoại: chưa phải là một tội nhân, nhưng đang sai lạc. Tâm điểm của việc sai lạc này chính là thờ ngẫu tượng: đó chính là đã bán linh hồn mình cho thần tiền, thần tài. Đó chính là tôn thờ ngẫu tượng.

09 tháng mười một 2018, 12:47
(https://www.vaticannews.va/vi/pope/news/2018-11/santamarta-091118-banggia-cac-bitich.html)

Sunday, November 4, 2018

Sống như con người

(Unknown author. Posted on November 2, 2012 by NGƯỜI AN MỸ at https://anmyquetoi.wordpress.com/2012/11/02/song-nhu-con-nguoi/ )

Hãy yêu thương nhau

Có một ngôi làng kỳ lạ, trông từ xa thì quả là trật tự và đẹp đẽ. Chín mươi chín ngôi nhà trong làng đều được thiết kế giống nhau: một thửa vườn xanh um được một tường bức kiên cố bao bọc.

Nhưng điều đáng nói hơn cả là ở trước cổng, nhà nào cũng có một cái chuồng chó. Chín mươi chín con chó có nhiệm vụ bảo vệ nhà cửa và dân làng. Một bóng người thoáng qua trước cửa cũng đủ làm cho con chó sủa vang. Có khi cả chín mươi chín con cùng sủa một lúc.

Vì sống quá cách biệt, dân làng cũng chẳng có gì để nói với nhau. Âm thanh duy nhất mà họ được nghe suốt ngày là tiếng chó sủa. Dần dần âm thanh ấy trở thành quen thuộc đến nỗi người dân trong làng tưởng rằng đó chính là ngôn ngữ của họ. Mở miệng ra để nói với nhau thì ai cũng gào, cũng sủa.

Tình cờ có một người khách đi qua. Tếng chó sủa hàng loạt làm cho anh ta muốn tìm hiểu về ngôi làng. Anh ta đến gần một người đàn bà để hỏi chuyện, thế nhưng anh ta vô cùng ngạc nhiên bởi vì chính người đàn bà đã nói với anh ta bằng cách sủa.

Anh ta lại tiếp tục điều tra và càng ngạc nhiên hơn nữa, khi thấy tiếng nói của bất kỳ ai trong làng cũng chỉ là tiếng sủa mà thôi. Và rồi anh ta đã kết luận:

– Chắc hẳn đây là một thứ bệnh dịch cần phải báo cho hội đồng làng để tìm cách chữa trị.

Gặp ông chủ tịch, anh đã đề nghị trước hết phải phá đổ những bức tường và cổng nhà. Tiếp đến là đưa chó vào rừng để săn bắn nhờ đó chúng sẽ trở nên hiền hòa hơn. Và sau cùng, tổ chức một ngày đại hội để mọi người làm quen với nhau và tập nói lại ngôn ngữ của loài người.

Vừa nghe xong, ông chủ tịch cũng chỉ thốt lên những tiếng gâu gâu như tiếng chó sủa. Anh ta buồn bã bỏ làng ra đi. Sau lưng còn vang vọng những tiếng sủa không phải của chín mươi chín con chó, mà còn có sự phụ họa của cả dân làng.

Trong cuộc sống chúng ta thấy quyền tư hữu là điều căn bản, nó gắn liền với sự sinh tồn. Xây một ngôi nhà, dựng một bức tường là để thể hiện quyền lợi ấy. Ai cũng muốn của cải của mình được an toàn.

Thế nhưng, sự phòng vệ nào cũng có thể đưa tới cực đoan. Thay vì phòng vệ để sống thì người ta chỉ còn sống để mà phòng vệ. Thay vì sống với người khác, thì họ chỉ sống để chống lại người khác. Cuộc đời dần dần mất đi ý nghĩa của nó, người ta không còn sống như con người mà chỉ còn sống với nhau như những con vật, đúng như một câu danh ngôn đã diễn tả:

– Người với người là chó sói của nhau.

Sống như con người hay sống như con vật đó là một thách thức ngàn đời của nhân loại. Muốn sống như con vật chúng ta chỉ cần trang bị cho mình ngôn ngữ và nanh vuốt dễ gầm gừ và cắn xé lẫn nhau. Còn nếu muốn sống như con người, chúng ta cần phải đánh đổ mọi bức tường ngăn cách, cần phải bẻ gẫy mọi nanh vuốt và nói với nhau bằng ngôn ngữ của tình yêu, của cảm thông, của tha thứ… Có nghĩa là chúng ta cần phải thực thi lời Chúa truyền dạy:

– Hãy yêu thương anh em như chính bản thân mình.