Sunday, December 17, 2017

Công luận nghĩ gì sau đêm “Gloria III”?

Trần Phong Vũ
http://diendangiaodan.us/hopthu_ydan/CongLuanNghiGi_SauDemGloria3.htm

Sau đêm Giáo đường St. Columban di dời Bàn Thờ và Thánh Thể Chúa khỏi Cung Thánh, đón đoàn hát Thúy Nga Paris vào trình diễn, sáng Thứ Bảy 02-12-17, người viết nhận được khá nhiều tin tức, qua điện thoại, qua báo chí, ghi nhận phản ứng khác nhau từ bằng hữu khắp nơi, kể cả từ những tác giả trên mạng chúng tôi chưa hề quen biết.

I.- Về phía báo chí.
Nói chung, các bản tin hoặc những bài tường trình về một biến cố trên những tờ báo đứng đắn, chuyên nghiệp thường mang đặc tính nghe gì, thấy gì được đúc kết lại, không bàn thêm, để truyền thông cùng độc giả. Ở đây chúng tôi chọn bài ký sự của ký giả Đằng Giao tường thuật những diễn biến trong khuôn viên Thánh đường St. Columban nhân buổi ca hát của trung tâm nhạc Thúy Nga Paris tối Thứ Sáu 01-12-2017 trên nhật báo Người Việt ở Quận Cam làm nền cho những nhận định ở đoạn sau.

Mở đầu, ký giả Đằng Giao viết: “Tối Thứ Sáu, 01 Tháng Mười Hai, trong lúc quan khách đang đổ xô vào nhà thờ St Columban, Garden Grove, để coi chương trình văn nghệ “Gloria 3 Hoan Ca Maria,” một số người tập trung bên kia đường, phía trước nhà thờ đọc kinh để phản đối việc này.”

Dưới đây là nội dung bài tường thuật:
1/ Về quan điểm ủng hộ mà tiêu biểu là Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn, Cha sở nhà thờ St. Columban. Tờ báo thuật lại lởi Đ/Ô Tuấn như sau:
“’Hoan Ca Maria’ là một chương trình văn nghệ mừng Giáng Sinh do giáo xứ St Columban phối hợp với trung tâm Paris By Night nhằm mục đích gây quỹ trùng tu nhà thờ,” Đức Ông Tuấn cho biết trước đã có người viết thư phản đối việc này lên văn phòng Giáo Phận Orange và đã được trả lời rằng việc tổ chức “Hoan Ca Maria” không phải là kinh doanh mà chỉ để sửa sang nhiều chỗ cho nhà thờ và xây thêm nhà vệ sinh. Ngoài ra, bức thư do văn phòng giáo phận cũng đã xác nhận là nội dung chương trình chỉ để mừng Chúa mà thôi và trong quá khứ, Giám Mục Kevin Vann cũng đã tham dự một chương trình tương tự và không thấy có gì phản tôn giáo cả. Bức thư này cũng giải thích rằng việc tổ chức văn nghệ gây quỹ là để tránh phải kêu gọi sự “đóng góp mệt mỏi” (“donor fatigue”) của giáo dân.
Đức Ông Tuấn tiếp: “Hai phụ tá Giám Mục Timothy Freyer và Todd D. Brown đều sẽ có mặt tối nay. Điều này cho thấy giáo xứ không làm gì sai trái cả.”

Đức Ông Tuấn không phiền trách những người phản đối bên kia đường. “Tôi còn mừng nữa. Họ bất đồng ý kiến vì bất cứ việc gì mà thành thật lên tiếng là điều rất tốt.”
Về quan điểm cho rằng để tổ chức ca hát, nhảy múa trên Cung Thánh, BTC đã cho di dời Bàn Thờ và Thánh Thể Chúa khỏi Cung Thánh, Đức Ông Tuấn giải thích:
“Quả là chúng tôi có dời mình Thánh Chúa sang một bên, nhưng để đặt vào một nơi hết sức trang nghiêm chứ không dám có ý coi thường.”
Về phía giáo xứ, Ông Nguyễn Hữu Cứ, một giáo dân giáo xứ St Columban, nói: Để chuẩn bị đối phó với mọi bất trắc, ban tổ chức đã mướn 26 nhân viên trật tự tư. “Ngoài ra, chúng tôi còn có chừng 20 giáo dân tình nguyện làm bảo vệ, ấy là chưa kể một số người giữ trật tự ở bãi đậu xe…”
Về phía khách tham dự, không ai cảm thấy bị phiền toái vì những người phản đối. Cô Nguyễn Thị Hồng nói: “Tôi thấy họ rất bình tĩnh và có trật tự. Họ không làm tôi khó chịu gì cả.”
Bài báo cũng cho biết:
“Giá vé vào coi “Hoan Ca Maria” từ US$50 đến US$5,000. Được biết, giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng $375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.””
(Xin lưu ý: những đoạn trong ngoặc kép được coi là ghi nguyên văn lời đối thoại. Một vài đoạn người viết tô đậm trong phần báo Người Việt ghi lại quan điểm của Đ/Ô Tuấn, với mục tiêu sẽ bày tỏ ý kiến riêng trong phần III)

2/ Về quan điểm của những tín hữu Công Giáo cầu nguyện xin Thiên Chúa bảo vệ sự Thánh Thiêng  của Nhà Chúa, báo Người Việt ghi nhận như sau:
“Nhóm người phản đối bên kia đường chỉ là một số nhỏ, chừng 20 người, vừa lẩm nhẩm đọc Kinh Lạy Cha và Kinh Kính Mừng, vừa cầm biểu ngữ trên tay, có câu “Thánh Đường không là rạp hát” hay “Cung Thánh không là sân khấu.”

“Ông Đỗ Trí Tuệ, một người trong nhóm phản đối, nói: “Đây là nhà thờ, không phải là nơi buôn bán.” Có người cho là dời tượng Chúa sang một bên là quá đáng. Bà Thiên Kim Bùi, tạm ngưng đọc kinh, phát biểu: “Tôi không chống đối ai cả, nhưng tôi cảm thấy dời tượng Chúa qua một bên để mà ca hát thì thật là không đúng.” Bà Dương Thị Nụ nói: “Tôi rất đau lòng khi phải ra đây cầm bảng phản đối. Nhưng phải nói rõ là tôi không phản đối Đức Ông hay bất cứ vị nào cả. Tôi phản đối việc biến nơi tôn nghiêm thành nơi giải trí.” “Biết bao nhiêu Linh Mục, kể cả Giám Mục Kevin Vann đã nằm phủ phục ngay tại Thánh đường để làm lễ nhậm chức, mà bây giờ đất Thánh này không được tôn trọng,” bà Nụ nói tiếp.”

II.- Nội dung những bài viết bày tỏ quan điểm trên mạng hoặc báo giấy.

Ngoài ý kiến bày tỏ sự bất bình của các tín hữu CGVN phản ảnh trên nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân (cả báo giấy và báo mạng), cùng với quan điểm của ban chủ biên tạp chí này, ngay sau đêm “Gloria III”, như phần đông độc giả, cá nhân người viết được đọc một số bài viết mà hầu hết có chung lập trường bảo vệ sự Thánh-Thiêng-Tinh-Tuyền của Nhà Chúa, cụ thể là Cung Thánh, là Bàn Thờ, nơi tái diễn cuộc Hy Tế của Chúa Giêsu trong Thánh Lễ hàng ngày. Hai bài tiêu biểu là bài viết của tác giả Biết Văn nhan đề “Sân Khấu, Cung Thánh & Cuộc Đời” đọc được trên NET và bài “Sau Đêm Gloria III, Được Gì và Mất Gì?” của Trần Ngôn Đoái post trên mạng Gia Đình Nazarét, một trang thông tin điện tử khá quen thuộc trong Cộng đồng CGVN Giáo phận Orange. Dĩ nhiên chưa nói tới ý kiến đông đảo bà con, bạn bè chia sẻ với người viết qua điện thoại, điện thư.

Cũng cần nói tới một số bài cậy đăng và Thư gửi CĐ Dân Chúa đăng tải trên nhật báo Viễn Đông có chữ ký của cả trăm tín hữn trong các Cộng Đoàn CGVN Giáo phận Orange trong tháng 11. Ngoài ra có đôi ba bài viết ngắn đọc được trên mạng có chút giá  trị bổ túc cho bài viết nhìn trên khía cạnh đời thường liên quan tới hiện tình đất nước. Nội dung những bài viết này hỗ trợ phần nào cho lý do đối kháng của tập thể giáo dân không muốn nhìn thấy hành vi sai trái của một Giáo xứ ở hải ngoại có thể tác hại tới sự hi sinh của nhiều Giáo dân, Giáo sĩ trong nước đang dấn thân tranh đấu cho tự do tôn giáo, nhân quyền, nhân phẩm Việt Nam. Tuy nhiên, vì các tác giả dùng thứ ngôn ngữ có phần thô nhám, thiếu lễ nhượng không phù hợp văn hóa tính Công Giáo nên người viết bỏ qua, với quan niệm, tất cả những ngôn từ thiếu vắng tinh thần liên đới, xây dựng và bác ái, vốn là cốt lõi của Đạo Chúa, đều không có chỗ cho những cuộc tranh luận liên quan tới việc bảo vệ những giá trị của đời sống đức tin.

* Trong bài “Sân Khấu, Cung Thánh & Cuộc Đời”, tác giả Biết Văn nói gì?

Mở đầu, ông xót xa khi chứng kiến những hiện tượng tiêu cực trong Cộng đồng CGVN hải ngoại. Giáo sĩ gián tiếp khuyến khích giáo dân tham dự Thánh Lễ qua màn ảnh nhỏ TV, cầu nguyện qua file MP3 “chẳng cần biết đến sự hiệp thông và hy lễ tình yêu “Mình” và “Máu” của Chúa Giêsu là gì… còn buồn buồn là cứ đem đạo vào đời như các Cha, các thầy hay các “chủ tịch” cộng đoàn nhà thờ thì cứ việc mời Thúy Nga Paris đến để tạo cái “sân khấu cuộc đời trên Cung Thánh” nơi mà mỗi người Công Giáo chúng ta coi là nơi linh thiêng nhất… “

Tác giả viết: “Ai đã được xem và nghe qua một lần Gloria 1 & 2 chúng ta thấy Giáo Hội địa phương và cộng đoàn của chúng ta được gì và mất gì trong những năm qua? Các chương trình này có thật sự là chương trình Ca nguyện Giáng Sinh, vọng Giáng Sinh như tập tục của người Công giáo Mỹ?...
…. Một hoạt động văn nghệ có tính cách thương mại dưới cái vỏ bọc tôn giáo được hậu thuẫn bởi các “Đấng” chăn chiên và những người “kiêu ngạo” cho rằng đã làm quá tốt việc “tông đồ” của họ khi biến “Cung Thánh trang nghiêm” thành “sân khấu cuộc đời”… Buồn thay!...

Một chương trình Gloria, khiến một linh mục thất sủng, và lòng tin con người bị hủy hoại…chúng ta được gì và mất gì? Thờ Chúa hay là thờ quyền lợi của chúng ta? Chúa chỉ là một phương tiện mà chúng ta lợi dụng để tìm kiếm và củng cố quyền lợi của mình, giáo xứ sao?.... Khi ta không thờ phượng Chúa mà chỉ coi Thiên Chúa như một món hàng thì Chúa Giêsu có buồn không? Kỷ niệm ngày Ngài giáng trần để làm gì? Gloria (vinh quang) gì cho Chúa, cho Mẹ hay làm nhục, làm phiền lòng Chúa Mẹ?!!!”

Trước khi kết thúc, tác giả viết:
“Những gì của Thúy Nga hãy trả cho Thúy Nga, những gì của Thiên Chúa hãy trả lại cho Thiên Chúa.”

* Mở đầu bài “Sau đêm Gloria III. được gì, mất gì” đọc được trên mạng Gia Đình Nazarét, tác giả Trần Ngôn Đoái[1] cho biết có người hỏi ông:
“Sau đêm Gloria 3, được gì và mất gì?”

Và tác giả viết tiếp:
“Câu hỏi này xin được hỏi trực tiếp Đức Ông chính xứ St. Columban, và tiếp đến là những người trong ban tổ chức?”

Ngay sau đó tác giả bày tỏ ý nghĩ riêng như sau:
“Không biết Đức Ông và những người ấy trả lời sao, riêng kẻ viết thì nhận thấy được chắc là ít mà mất thì có lẽ nhiều! Nôm na là cuộc đầu tư này Đức Ông cũng như ban tổ chức lỗ to. Dĩ nhiên, không hẳn là lỗ lã về mặt tài chính, vì nếu tổ chức một show trình diễn như vậy mà lỗ thì ai mà tổ chức, chính Paris by Night cũng không dại gì mang danh hiệu của họ cùng với những nghệ sỹ của họ để thực hiện một chương trình mà lại nắm chắc phần lỗ!

Dưới tiểu để “LỜI GÌ, ĐƯỢC GÌ?”, Trần Ngôn Đoái viết:
“ - Tên tuổi được đề cao: Rồi ra, người ta sẽ thấy tên tuổi một giáo sỹ Công Giáo trẻ, đẹp, tài năng xuất hiện trên những DVD Gloria 3 do Paris by Night thực hiện, cùng với ngài, là những người đứng trong BTC…
 - Đạt được điều mình muốn:.... Giáo dân là gì, tại sao phải để ý & quan tâm…???
 - Có thêm tài chính: Đây là mục đích chính... Chúa chưa chắc đã được vinh danh (Gloria)!? 

Nhưng không lẽ chỉ vì hai cái phòng vệ sinh mà phải đầu tư, kinh tài bằng một hình thức “Kết quả biện minh cho phương tiện”!
Tiếp theo tác giả lập lại quan điểm của nguyệt san DĐGD đối với hành vi di dời Bàn Thờ, Thánh Thể Chúa Giêsu, biến Cung Thánh thành sân khấu cho ban hát Thúy Nga vào hát ca, nhảy múa.

Dưới tiểu để “MẤT GÌ, THUA GÌ?” tác giả cho rằng, hành vi này sẽ:
- Tạo một hành động đối đầu với giáo dân: Để thực hiện chương trình, giáo xứ đã cấm đỗ xe ở những khoảng đường hai bên bằng những bảng hiệu cấm. Làm vậy để nói lên rằng, tất cả những ai đến đây mà không đồng nhất với chúng tôi thì phải đi chỗ khác…  Nếu người giáo dân hỏi: “Vậy PSA và những đóng góp của chúng tôi cho giáo xứ để làm gì? Tại sao chúng tôi không được quyền đậu xe hai bên nhà thờ để đọc kinh?” Mà đọc kinh cho ai? Đọc kinh để làm gì? Thưa để cầu nguyện cho những ai đang tham gia vào công việc “bán Chúa” của Giuđa. Đọc kinh để đền tạ sự xúc phạm và coi thường mà Chúa đang phải chịu một cách câm nín, một cách khoan dung, hiền từ. Làm chuyện này, Đức Ông và Ban Tổ Chức đã thách thức và đối đầu với những giáo dân thiện chí. Một hành động có thể sai lỗi cả về pháp luật và dĩ nhiên là tâm lý và xã hội…”.

- Tạo sự chia rẽ giữa giáo dân: Căn bản của mục vụ, của đời sống đạo trong một cộng đoàn, một giáo xứ là sự hợp nhất, yêu thương nhau, và cùng nhau bước tới trên hành trình đức tin. Qua cuộc trình diễn này, một số lớn giáo dân ủng hộ và một số cũng không nhỏ chống đối. Hình ảnh hiệp nhất bị xé nát. Những người ủng hộ sẽ nhìn những người chống đối bằng cặp mắt nào? Và ngược lại…? Làm sao trong thánh đường họ có thể nắm tay nhau mà đọc kinh Lạy Cha…?. Vì ai? Vì Chúa, vì cha xứ hay vì show diễn có Paris by Night?...”

- Tạo sự bất kính… từ phía giáo dân: Dĩ nhiên…, sự bất kính sẽ xảy ra và người lãnh nhận hậu quả là người có trách nhiệm với cộng đoàn dân Chúa. Làm sao mà người tín hữu chân thành cảm phục được khi nghe lời giải thích méo mó này: “Cung Thánh, Bàn Thờ, và Nhà Tạm cũng chỉ là một biểu tượng!…”. 

… Bao nhiêu bài giảng về Thánh Lễ, về Thánh Thể, về đức bác ái đều trở nên vô nghĩa chỉ trong một đêm Gloria mà Cung Thánh được biến thành sân khấu, và Thánh Thể được đưa đi một nơi để… tạm trú!”

 Tác giả kết luận:
“Theo quan niệm của người viết… người tổ chức cũng như những ai tham dự vào cuộc tổ chức này đều là người thua cuộc…. Có người sẽ hỏi: Vậy sẽ không bao giờ được tổ chức một buổi trình diễn, văn nghệ như vậy dưới ảnh hưởng tôn giáo sao? Thưa, cứ việc tổ chức. Nhưng nhà Chúa là nhà cầu nguyện. Cứ dùng hội trường, khuôn viên nhà xứ, hoặc thuê một hí viện nào đó để tổ chức. Làm vậy không ai phản đối….
Hy vọng đây là bài học cho tất cả những ai đang… muốn biến nhà Chúa thành sân khấu Paris by Night. “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây và đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Gioan 2, 16))  

III.- Vài suy nghĩ của người viết.
Trung tuần tháng 11-2017, ngay sau khi nghe tin Giáo xứ St- Columban chính thức đưa ra những thông báo, bích chương quảng bá rầm rộ cho chương trình mệnh danh “Gloria III Hoan Ca Maria” do băng nhạc Thúy Nga trình diễn có thâu hình trên Cung Thánh, tôi đã chính thức lên tiếng trong bài “Chúa Giêsu đang nói gì với người tín hữu VN hôm nay?” Bài viết được đăng công khai trên nguyệt san DĐGD số phát hành tháng 12. Một số độc giả đã có trong tay số báo trước ngày khai diễn buổi thâu hình Gloria III. Những gì cần bảy tỏ tôi đã bày tỏ. Ở đây chỉ xin nói lên vài suy nghĩ để làm sáng lên những góc khuất sau khi đọc bản tin trên nhật báo Người Việt, phần liên quan tới những lời tuyên bố của Đức Ông Phạm Quốc Tuấn, Cha sở Nhà Thờ St. Columban.

* Thứ nhất: Dựa vào lá thư trả lời ông Nguyễn Văn Liêm Chủ nhiệm nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân của Tòa Giám Mục GP Orange, Đ/Ô Tuấn xác quyết “Giáo xứ St. Columban không làm kinh doanh mà chỉ gây quỹ sửa nhà vệ sinh”.
Xác quyết này có thể đúng với phía Giáo xứ. Nhưng còn phía Thúy Nga Paris thì sao? Thực tế ai cũng biết cho đến nay những DVD quay “Gloria I” ở Giáo xứ St. Barbara năm 2013, “Gloria II” ở Giáo xứ Đức Mẹ La Vang năm 2014 vẫn còn được quảng cáo và bày bán khắp nơi, Âu, Mỹ, Úc châu và Việt Nam. Như thế có phải là kinh doanh -tệ hơn thế là “buôn Thần bán Thánh”- không (?) khi trên bìa mỗi DVD, hình Linh mục, Giám mục, Chúa, Mẹ được phơi bày hẳn không ngoài đích nhắm của người làm thương mại? Những người quan tâm không thể không nghĩ tới trách nhiệm liên đới, trách nhiệm tinh thần của những cá nhân, tổ chức liên hệ,

* Thứ hai: viện vào sự có mặt của Đức Cha Kevin Vann trong một CT Gloria của Thúy Nga trước đây, Đ/Ô Tuấn cho rằng “không thấy có gì phản tôn giáo cả…”
Trước hết, xin thưa: có thể vì khi ấy Đức Cha chưa thấu hiểu về sự khác biệt văn hóa dẫn tới những dị biệt sâu xa trong lối-sống-niềm-tin-truyền-thống-đặc-thù của giáo dân Việt Nam[2].  Thứ đến, cũng có thể do những giải thích thiếu minh bạch của các giáo sĩ Việt Nam cho ngài. Về điểm này có lẽ cũng cần phải nhìn vào sự vắng mặt của ĐC Vann trong buổi trình diễn Gloria III tối Thứ Sáu 01-12, dù ban đầu đã có thông báo. Vấn nạn này được khai triển chi tiết hơn trong đoạn nhận định thứ tư.

* Thứ ba: “… việc tổ chức văn nghệ gây quỹ là để tránh phải kêu gọi sự “đóng góp mệt mỏi” (“donor fatigue”) của giáo dân.”
Nếu trích đoạn này đúng là lời Đ/Ô Tuấn lập lại với phóng viên Đằng Giao thì, theo thiển kiến, đây quả là một câu nói thiếu cẩn trọng tối thiểu, vô tình xúc phạm tới lòng quảng đại và yêu mến Giáo hội của không ít giáo dân Việt Nam. Quả có những dư luận tỏ ra băn khoăn, thao thức khiến nhiều giáo dân không muốn đóng góp khi thấy những công trình xây cất nặng tính “khoe giầu” trái với tinh thần cốt lõi của một “Giáo Hội của người nghèo”, một “Giáo Hội Lấm Lem” như lời ĐTC Francis. Nhưng, trên thực tế không ai phủ nhận được mức đóng góp quảng đại của đa số giáo dân Việt Nam trong việc gây quỹ xây dựng các cơ sở phụng tự. Trường hợp của giáo dân gốc Việt ở Giáo xứ St. Thomas More, thành phố Irvine, là một thí dụ điển hình. Dù chỉ có khoảng 180 gia đình Việt Nam, nhưng gần đây cộng đoàn tín hữu nhỏ bé này đã rộng tay đóng góp cho hai quỹ xây dựng cùng một lúc. Trước hết là đóng góp cho Linh đài Đức Mẹ La Vang tại Vương Cung Thánh Đường Chúa Cứu Thế vượt chỉ tiêu đặt ra ban đầu là $US200,000 để đạt tới US$340. 000. Về quỹ xây cất Thánh đường mới của Giáo xứ, ngân khoản đóng góp của giáo dân Việt Nam cũng lên tới US$450.000.

Khi đoán xét giáo dân “mệt mỏi” trong sự “đóng góp” với chú thích “donor fatigue”, cho dù đâu đó có hiện tượng này, không rõ với tư cách chủ chăn, Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn có nghĩ tới nỗi buồn của không ít bà con đã mở rộng tấm lòng góp công, góp của cho Giáo xứ St. Columban bao nhiêu năm qua? Từ đấy, nó sẽ ảnh hưởng nặng nhẹ ra sao đối với sự đóng góp cần thiết mai ngày của giáo dân trong Giáo xứ?

* Thứ tư: Đức Ông Tuấn nói: “Hai phụ tá Giám Mục Timothy Freyer và Todd D. Brown đều sẽ có mặt tối nay. Điều này cho thấy giáo xứ không làm gì sai trái cả.”

Lý giải trên đây của Đ/Ô Tuấn có hoàn toàn trung thực không? Người ta nói: “nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì. Nhưng nửa sự thật không còn là sự thật nữa!

Một câu hỏi đặt ra: khác với lần trước, tại sao lần này Đức cha Kevin Vann, Giám mục chính tòa Giáo phận Orange lại vắng mặt? Phải chăng, sau kinh nghiệm nhận được mấy năm trước khi trực tiếp tham dự Gloria II ở Nhà Thờ Đức Mẹ La Vang, ngài đã sớm nhận ra tính chính đáng trong phản ứng của phía giáo dân gốc Việt? Tấm hình ĐC Vann đã layout trên bích chương quảng cáo cho “Gloria III Hoan Ca Maria” giờ chót bị hủy bỏ nói lên điều gì? Sự hiện diện của Đức Cha Todd Brown, Giám mục hồi hưu trong buổi trình diễn lần này của Thúy Nga liệu có giá trị thay thế vị Giám mục đương nhiệm? Từ hàng Giáo sĩ cũng như Giáo dân ai cũng biết Đ/Ô Tuấn vốn là nhân vật thân cận nhất của ĐC Brown thời gian ngài còn là Giám mục chính tòa Giáo phận. Ngoài những liên hệ mật thiết khác, điều ai cũng rõ là trong những lần Đức Cha Brown qua Hà Nội trước đây đều có Đ/Ô Tuấn cận kề. Khi Đ/Ô Tuấn nói tới sự có mặt của Giám Mục Phụ Tá Timothy Freyer, lập tức nảy ra câu hỏi tại sao lại thiếu vắng nguyên GM Phụ tá Mai Thanh Lương vừa hồi hưu? Có thể tin rằng ĐC không tới vì lý do sức khoẻ. Nhưng còn cha Nguyễn Thái Thành, vị giáo sĩ Việt Nam vừa được Đức Thánh Cha Francis bổ nhiệm làm Giám mục Phụ tá Giáo phận Orange thay Đức Cha Mai Thanh Lương thì sao? Một câu hỏi khác lại được đặt ra là phải chăng vị Giám mục Phụ tá tân cử cũng đã nhận ra những chỉ dấu bất thường của sự kiện ban nhạc đời xâm nhập Cung Thánh?

* Thứ năm: Trước phản ứng quyết liệt của giáo dân, Đ/Ô Tuấn nói là ông rất mừng vì: “Họ bất đồng ý kiến vì bất cứ việc gì mà thành thật lên tiếng là điều rất tốt.”

Có một cái gì mâu thuẫn kiểu như “ngôn hành” không “hợp nhất” qua cách phát biểu trên đây? Bằng cớ: một người bạn của tôi, thành viên Giáo xứ St. Columban xin gặp mặt Đ/Ô Tuấn để giải bày quan điểm về chuyện liên quan tới buổi trình diễn đêm Gloria III của Thúy Nga nhiều lần nhưng đều bị từ chối, tương tự trường hợp ông Nguyễn Văn Liêm Chủ nhiệm NS/DĐGD, nguyên Chủ tịch CĐCGVN, nguyên Chủ tịch PT Cursillo GP Orange ngành Việt Nam không được hồi âm khi xin hội kiến Đ/Ô Tuấn, trước khi quyết định gửi lá thư lên Đức Giám mục Kevin Vann và đăng trên nguyệt san DĐGD.

* Thứ sáu: Về lời biện giải của Đ/Ô Tuấn: “Quả là chúng tôi có dời Mình Thánh Chúa sang một bên, nhưng để đặt vào một nơi hết sức trang nghiêm chứ không dám có ý coi thường.”
Thầm cầu nguyện và ước mong rằng Đ/Ô Phạm Quốc Tuấn không phải là người chịu ảnh hưởng số giáo dân/giáo sĩ lạc đạo Hoa Kỳ sau thập niên 60 thế kỷ trước như bài viết “Wounded Sacrament – Thánh Thể bị thương tích” của Linh mục Thần học gia Dòng Tên Richard Foley đã chỉ ra được phổ biến trên tờ Queen Of Peace Newspaper, Pittsburg, Pennsylvania -  Ấn bản Mùa Xuân năm 1997. Hoặc trong số giáo sĩ cấp tiến mà theo tác giả Trần Ngôn Đoái đã có những lối diễn giải mang đầy tinh thần phản chứng: “Cung Thánh, Bàn Thờ, và Nhà Tạm cũng chỉ là một biểu tượng!!!…”. 
III.- Lời cuối:
Bài tường trình đăng trên nhật báo Người Việt đề cập con số ít ỏi khoảng vài chục giáo dân đứng cầu nguyện bên kia đường đối diện Nhà Thờ Saint Columban, nơi các ca sĩ Thúy Nga Paris đang múa hát trên Cung Thánh. Bài báo cũng ghi lại lời ông Nguyễn Hữu Cứ cho hay “Để chuẩn bị đối phó với mọi bất trắc, ban tổ chức đã mướn 26 nhân viên trật tự tư. “Ngoài ra, chúng tôi còn có chừng 20 giáo dân tình nguyện làm bảo vệ, ấy là chưa kể một số người giữ trật tự ở bãi đậu xe…” Về phía khách tham dự, không ai cảm thấy bị phiền toái vì những người phản đối. Cô Nguyễn Thị Hồng nói: “Tôi thấy họ rất bình tĩnh và có trật tự. Họ không làm tôi khó chịu gì cả.”

Bài báo cũng cho biết:
“Giá vé vào coi “Hoan Ca Maria” từ US$50 đến US$5,000. Được biết, giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng $375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.””

Vài suy nghĩ cuối của người viết:
Nói tới con số, nói tới cầu nguyện, từ đáy hồn sâu thẳm dội lên Lời Chúa sau đây:
Khi có hai/ba người cùng nhau cầu nguyện vì Danh Ta, thì Ta ở giữa họ
Từ đấy, tôi tin rằng: dù số người không nhiều, Chúa Giêsu Thánh Thể vẫn hiện diện, gắn kết mật thiết với anh chị em tôi đang cùng nhau cầu nguyện bên lề đường lạnh lẽo buổi tối hôm ấy. Tất cả đều nhiệt tâm muốn bảo vệ sự Tinh-Tuyền-Thánh-Thiêng của Cung Thánh, Bàn Thờ, nơi tái diễn cuộc khổ nạn của Chúa trong Thánh Lễ hàng ngày.

Hẳn có người thắc mắc về số người tham gia cầu nguyện ít ỏi như ông Nguyễn Hữu Cứ nói với ký giả Đằng Giao. Chắc có vị còn mất công kiểm điểm xem ông/bà này, cô/cậu kia có mặt không? Và khi phát giác sự khiếm diện của một ai đó vốn được nhiều người biết tiếng, hẳn sẽ không tránh được những lời mỉa mai đắng đót! Và biết đâu cá nhân tôi cũng là người được điểm mặt chỉ danh. Về chuyện này, tâm hồn tôi rất an bình. Giản dị vì tôi có lý do chính đáng để vắng mặt, và cũng vì đã được anh em chúc phúc. Mấy bạn trẻ trong Nhóm Gioan Tiền Hô nói vào tai tôi: anh có tuổi, đêm tối không nên lái xe xa. Anh ở nhà lo cho chị và hiệp thông với anh em trong lời cầu nguyện là đủ.

Vả chăng là người từ đầu đã công khai bày tỏ quan điểm không đồng thuận hành vi tục hóa Nhà Chúa, trong khi chính tôi, các con tôi còn noi theo hàng trăm anh chị em tín hữu trong Cộng đồng Dân Chúa minh danh ký tên trong Thư Chung được công bố trên nhật báo Viễn Đông… thì cho dù số đông này vắng măt, hẳn cũng phải được đếm trong số anh chị em cầu nguyện bên lề đường buổi tối Thứ Sáu 01-12.

Đoạn cuối ký sự trên nhật báo Người Việt nhắc lại giá vé vào xem Thúy Nga hát trên Cung Thánh từ US$5000 trở xuống hạng cuối là US$50 và “giáo xứ St Columban ước tính thu được khoảng US$375,000 nhờ chương trình “Hoan Ca Maria.”
Tạm gác ra một bên những hệ lụy về thứ hạng, sang hèn, giầu nghèo, giá cả tiền bạc cao thấp, người viết chỉ giới hạn vào sự kiện con số thu được này có đáng cho những mất mát to lớn về mặt tinh thần, tâm linh mà tập thể cả triệu người Việt tị nạn có niềm tin Kitô giáo phải gánh chịu bây giờ và mai sau! Không hiểu con số US$375,000 này đã trừ đi chi phí biến Cung Thánh thành sân khấu chuyên nghiệp với tiêu chuẩn kỹ và mỹ thuật cao mà trước đây mấy tuần có tin nếu Giáo xứ không tự thiết kế sân khấu theo tiêu chuẩn sẽ phải trả cho Thúy Nga Paris US$150,000? Dĩ nhiên chưa nói tới biết bao chi phí linh tinh khác, không kể đông đảo nhân công phục vụ tình nguyện không thể tính thành tiền!
Những ngày buồn đau pha lẫn hy vọng đầu tháng 12-2017

Trích Hồi Ký của cố GM Lê Đắc Trọng”
Giáo dân kính mến các cha là thế. Sự quí mến đó có giúp gì cho các cha trong con đường nhân đức thiêng liêng hay chỉ giúp làm nảy tính kiêu kỳ, xa cách, ủy mị, biếng nhác việc bổn phận, tạo nên một lớp người lạ thường, kỳ dị? Cách đối xử với các ngài cũng lạ thường. Chào cha lại phải thêm những tiếng: ‘con xin phép lạy cha’. Lúc ra về: ‘Con xin phép về, để cha nghỉ’, dường như cha chỉ có nghỉ ngơi, nằm võng chẳng phải làm việc gì. Một nếp sống tồn tại qua nhiều thế hệ.
Tưởng rằng cuộc ‘tổng quét’ mà cộng sản thực hiện ở mọi tầng lớp xã hội có thể lật đổ được cách sống đó. Xem ra trái lại! Cũng như một số người hách dịch quan liêu nơi các cán bộ xã hội - thì các linh mục vào cuối thế kỷ ở Việt Nam, vẫn thừa tự nếp sống quan liêu, hách dịch chẳng kém xưa.
… cha nào hiền lành, bình dân, xem ra nhiều người lại không thích. Thí dụ cha Hiếu, khi đến chơi nhà ông trẻ tôi đang làm trùm, thấy người ta giã gạo, người cũng đứng lên cối giã, bà con coi là tầm thường….. Cử chỉ bình dân đó ảnh hưởng lớn đối với tôi”
Ngài tự hỏi: “ảnh hưởng bao nhiêu?” và tự trả lời: “Suốt đời”.
(Hồi ký toàn tập Phần Một – Thời Thơ Ấu & Bước Đường Mục Vụ, trang 25-26, do nguyệt san Diễn Đàn Giáo Dân gom cả ba tâp để tái bản cuối năm 2009. Cũng năm ấy Đức Cha qua đời).



[1] Một người bạn cho hay: Trần Ngôn Đoái là bút hiệu mới của một trí thức Công giáo quen thuộc trong Cộng đồng địa phương. Trộm nghĩ, việc lấy bút danh lạ mà không minh danh ký tên trong trường hợp này thật đáng tiếc. Nó làm giảm ý nghĩa và giá trị (nếu có) về nội dung một bài viết với những nhận định, kể cả phê phán, nêu quan điểm riêng, không ngoài mục tiêu xây dựng.
[
2] Truyền thống này nếu đã gây ra những hậu quả không hay như thói tục tôn sùng, vâng phục “tối mặt” giới giáo sĩ của giáo dân tạo nên những hệ lụy làm hư hỏng người mục tử như nhận định của Đức cố Giám Mục Hà-Nội Phaolô Lê Đắc Trọng trong Hồi Ký của ngài thì chính nó cũng góp phần ghi khắc sâu xa, thấm đậm những nét son về niềm tin thiết thạch không dời đổi trong tim người tín hữu VN chơn chất, đặt để nơi Chúa Giêsu Kitô và Mình, Máu Thánh Người, bao gồm các Giáo đường, Nhà nguyện, nhất là Cung Thánh, nơi thiết trí Bàn Thờ, Nhà Tạm để người tín hữu cầu nguyện, tôn vinh. (Xin đọc trích đoạn Hồi ký Toàn tập của Đức cố Giám Mục Lê Đắc Trọng ở cuối bài viết)

Đem Sân Khấu Paris By Night Vào Cung Thánh Là Một Sự Xúc Phạm

Dec 11, 2017

Hy vọng sau Gloria 3 mà sân khấu Paris by Night được phép dàn dựng trên cung thánh của thánh đường St. Coluban sẽ không xảy ra cho bất cứ ngôi thánh đường nào trong Giáo Phận Orange, hoặc trong các thánh đường nơi có đông tín hữu Việt Nam trên khắp thế giới nữa. Vì đây là một hành động xúc phạm, có thể coi là phạm thánh.

Tôi không khai triển đề tài này dưới cái nhìn liên quan đến chính trị, văn hóa, kinh tế hay xã hội. Tôi muốn nhìn vấn đề với cái nhìn của một Kitô hữu, một người mà ngày ngày vẫn đến thánh đường cầu nguyện, tham dự các Thánh Lễ, chầu Thánh Thể, hay các nghi thức tôn giáo. Và cái nhìn ấy của tôi là:

-Các đức ông, linh mục, các ban điều hành và lãnh đạo các cộng đoàn, giáo xứ có đông tín hữu Việt Nam cứ việc tổ chức những đêm văn nghệ, những đêm diễn nguyện, những đêm ca nhạc mang màu sắc tôn giáo. Nếu cần và có điều kiện vẫn có thể nhờ Paris by Night hay bất cứ một ban nhạc chuyên nghiệp nào hỗ trợ về chuyên môn và kỹ thuật. Nhưng dĩ nhiên, tuyệt đối không được đem sân khấu Paris by Night hay các ban nhạc đó vào các thánh đường, và lên trên cung thánh. Phạm vi tối thiểu có thể dành cho họ là hội trường, khuôn viên các giáo xứ hoặc tại một rạp hát, hay một hý viện.

-Vẫn theo cái nhìn chủ quan của tôi, các nhạc sỹ, các nhạc công, các ca sỹ tuy nhà nghề nhưng không thể hòa âm, phối khí, sử dụng nhạc cụ, và hát để nâng lòng con người về tới cõi cao siêu, ngoại trừ người nghe có nhu cầu giải trí, hoặc thưởng thức nghệ thuật. Thánh Augustine nói: “Hát là cầu nguyện hai lần”, là có ý nhấn mạnh đến những ca vịnh, những bài thánh ca với những ngôn từ, âm điệu và cung bậc thích hợp với bầu khí linh thiêng và môi trường cầu nguyện. Dòng nhạc thánh của thánh nhạc hoàn toàn khác với những dòng nhạc trữ tình, lãng mạn, tình cảm hoặc kích động của nhạc đời. Những ca trưởng, những nhà soạn nhạc, viết nhạc thánh ca đều biết rõ sự khác biệt này giữa nhạc thánh ca và nhạc đời. Do đó, đem một bài hát đời thường, với ngôn từ, cung điệu, và hòa âm dù mang hơi hướng Giáng Sinh để trình bày ở nơi tôn nghiêm, thờ phượng là một điều không thể chấp nhận.

Chính vì thế, mang sân khấu Paris by Night hay một ban nhạc chuyên nghiệp nào vào cung thánh của một thánh đường là một hành động phạm thánh, là xúc phạm. Những người cho phép, tiếp tay hoặc tổ chức những chương trình như vậy, chắc chắn rất khó trả lời một cách thanh thỏa những điều mà chính Thánh Kinh, Giáo Hội đã qui định, đã hướng dẫn về thánh đường, về cung thánh, về bàn thánh, cũng như về sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể bên trong các nhà tạm.

Trong ca nhập lễ dùng cho các thánh lễ cung hiến thánh đường, Giáo Hội đã hát lên: “Nơi nầy đáng kinh hãi là dường nào: Đây là đền thờ của Thiên Chúa, là cửa Thiên Đàng và là nơi Thiên Chúa ngự” (Ca nhập lễ, Lễ chung cung hiến nhà thờ).

Giáo Hội cũng đã dùng lời trong Thánh Vịnh 121 để diễn tả niềm vui mừng của con cái Chúa khi họ tiến vào nhà Ngài: “Tôi vui mừng khi người ta nói với tôi: ‘Chúng ta sẽ tiến vào nhà Chúa’” (TV 121:1). Linh mục nhạc sỹ Kim Long đã cảm thán ý tưởng Thánh Vịnh bằng những dòng nhạc thánh ca:

Tôi mừng vui mỗi khi nghe nhủ rằng: Nào ta tiến lên đền thờ Thiên Chúa. Ðây Gia-Liêm, ta dừng chân ngắm cửa tiền đường. Ôi thành thánh vinh quang.

1. Ðây Gia-Liêm thành đô luôn vững bền với tháng năm. Người người cùng mừng vui, dâng lễ vật ca tụng Chúa Trời.

2. Muôn dân xum họp đây nơi thánh điện hương ngát bay. Vạn lòng cùng vui say, ơn Chúa tràn ứ trong chốn này.
3. Tay trong tay cùng nhau trông thánh điện đưa bước mau. Cầu hòa bình bền lâu cho thánh điện thắm tươi sắc màu. (Tôi Mừng Vui, Kim Long)

Tại sao nhà của Chúa lại là nơi thánh thiêng, là nơi mà con cái Chúa vui mừng hạnh phúc khi tiến vào, thưa bởi vì: Chúa phán: “Ta đã chọn lựa và thánh hóa nơi nầy, để danh Ta được hiện diện khắp nơi cho đến muôn đời” (2 Chron 7:16). Chúa Giêsu thì gọi nhà của Ngài là nhà cầu nguyện. Khi đánh đuổi những kẻ buôn bán quanh đền thờ, Ngài nhắc lại lời Thánh Kinh: “Có lời chép rằng: ‘Nhà ta là nhà cầu nguyện.’” (Mátthêu 21:13)

Bởi đó, khi một ngôi thánh đường được thánh hiến, theo luật Phụng Vụ, “Thánh đường hay nhà thờ là những nơi vĩnh viễn dùng để cử hành các mầu nhiệm thánh, nên đáng được cung hiến cho Thiên Chúa.” (954)

CUNG THÁNH

Cung thánh (sanctuarium). Theo Lm. Giuse Phạm Đình Ái, Dòng Thánh Thể, chữ sanctuarium có nguồn gốc La tinh từ chữ sanctus, nghĩa là thánh hay thuộc thần thánh. Trong thánh đường, cung thánh là nơi thánh vì nó là khu vực phụng tự, đặc biệt là chung quanh bàn thờ.

Căn cứ theo ý nghĩa của Thánh Kinh, cung thánh là nơi linh thánh nhất, tương tự như nơi cực thánh của Đền thờ Giêrusalem. Cũng theo Lm. Ái, cung thánh biểu tượng cho nơi cao vời thánh thiện, là thiên đàng nơi Đức Kitô đã vào (Do Thái 9:11-12.24), là Nhà Cha (x. Gioan 14:2), là cung lòng Chúa Cha (Gioan 1:18), là nơi Chúa Con đang ngự trị và đợi chờ các tín hữu. Giáo Hội Đông phương coi toàn bộ cung thánh là bàn thờ. Do đó, cung thánh, là nơi được dành riêng cho việc cử hành các nghi lễ phụng vụ.

Riêng cung thánh của thánh đường St. Columban còn là nơi nhiều Giám Mục, Linh Mục, và Phó Tế đã từng phủ phục trong nghi thức thánh hiến, tấn phong và truyền chức. Trong đó có Đức Giám Mục Mai Thanh Lương, vị Giám Mục Việt Nam đầu tiên trong lịch sử Giáo Hội Hoa Kỳ. Nhiều linh mục và phó tế vĩnh viễn Việt Nam cũng đã được thánh hiến trong ngôi thánh đường này. Không biết các vị đó nghĩ sao khi hồi tưởng lại khung cảnh uy nghiêm trên cung thánh trong những giây phút linh thiêng ấy, giờ này bị chà đạp bởi những bàn chân thế tục?!! Hành động như thế có khác gì tục hóa hay phạm thánh???

BÀN THỜ

Trong nơi thánh thiện ấy, nơi dùng làm đàn tế lễ, nơi mà hiến tế Mình và Máu Con Thiên Chúa được thực hiện như trên đồi Golgotha chính là “bàn thờ”.

-Bàn thờ là nơi làm hiện diện Hy Tế thập giá dưới các dấu chỉ Bí tích; bàn thờ cũng là Bàn Tiệc của Chúa để mời gọi dân Chúa đến tham dự trong Thánh Lễ, và cũng là trung tâm việc tạ ơn được kiện toàn trong Lễ tế Tạ ơn (Thánh Thể). (918)

-Tự bản chất, bàn thờ chỉ được cung hiến cho một mình Thiên Chúa mà thôi, vì chỉ được dâng Lễ tế Thánh Thể cho một mình Thiên Chúa. Thánh Augustine đã diễn tả ý nghĩa cung hiến bàn thờ như sau: “Chúng ta dựng các bàn thờ không phải cho một thánh Tử đạo nào, nhưng cho chính Thiên Chúa của các thánh Tử đạo, cho dù có để nhớ các Thánh Tử đạo”. (921)

-Vì bàn thờ trở nên thánh thiêng nhất là do việc cử hành Thánh Thể, nên ngay việc cử hành Thánh Lễ nơi một bàn thờ mới chưa được cung hiến cũng bị ngăn cấm. (922)

Đức Giám Mục khi cung hiến một thánh đường đã nguyện cầu:

Lạy Chúa, khi Con Chúa được giương cao trên bàn thờ thập giá, Chúa lôi kéo mọi sự lên cùng Người. Hôm nay chúng con cung hiến bàn thờ này là nơi Chúa sẽ quy tụ chúng con, lại ân cần nuôi dưỡng và tặng ban Thánh Thần làm cho chúng con thành dân riêng của Chúa; xin tuôn đổ ơn thánh xuống tâm hồn chúng con, để chúng con xứng đáng đến gần Chúa mà lễ tế phụng thờ. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô, Con Chúa, Chúa chúng con là Thiên Chúa hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. (Ordo. Ben. n. 15)

Và:

Lạy Chúa, chúng con chúc tụng Chúa, vì do nhiệm ý khôn tả của tình thương: Chúa đã ấn định để khi mọi thứ hình bóng chấm dứt thì mầu nhiệm bàn thờ được kiện toàn nơi Đức Kitô.
Thật vậy, Noe là nguyên tổ mới của loài người, thấy sóng nước yên hàn, thì lập bàn thờ và dâng hy lễ lên Chúa.Và lạy Chúa là Cha, Chúa đã chấp nhận hy lễ ấy như hương thơm ngào ngạt để tái lập giao ước tình yêu với loài người.
Ápraham tổ phụ đức tin của chúng con, hết lòng vững tin ở Lời Chúa, cũng đã dựng lên một bàn thờ, để không tha ngay cả Isaac đứa con yêu quý, bắt nó làm lễ vật hầu làm đẹp lòng Chúa. Rồi cả Môsê, vị trung gian của giao ước cũ, cũng đã dựng bàn thờ và lấy máu chiên rảy lên, để báo trước một cách mầu nhiệm bàn thờ Thánh Giá sau này. Tất cả những điều đó được Đức Kitô hoàn tất bằng mầu nhiệm Vượt Qua. Người quả thật là Tư Tế và là của lễ khi bước lên cây Thánh Giá. Lạy Cha, Người đã hiến mình làm của lễ vẹn sạch dâng lên Cha, để xóa bỏ tội lỗi tất cả trần gian và ký kết với Cha một giao ước mới và vĩnh cửu.

Vì vậy, lạy Cha, chúng con nài xin Cha tuôn đổ ơn thánh hóa bởi trời xuống trên bàn thờ dựng trong ngôi thánh đường này, để mãi mãi là bàn thờ cung hiến cho Hy Tế của Đức Kitô và trở nên bàn ăn của Người, để ở đó dân Chúa được Tiệc thánh thiêng bổ dưỡng.
Xin cho bàn thờ này trở nên cho chúng con dấu chỉ của Đức Kitô, vì từ cạnh sườn bị đâm thâu của Người, máu và nước đã chảy ra để thiết lập các Bí tích của Hội Thánh; xin cho bàn thờ này trở nên bàn tiệc mà những thực khách của Đức Kitô vui mừng chạy đến, để sau khi trút bỏ các âu lo và gánh nặng trong Chúa, họ nhận được sức mạnh tinh thần mới mà đi theo đường lối mới; xin cho bàn thờ này trở nên nơi hiệp thông thân mật và bình an với Chúa, để những người được muôi dưỡng bằng Mình và Máu Con Cha, đầy tràn Thánh Thần của Người mà lớn lên trong tình yêu Chúa; xin cho bàn thờ này trở nên nguồn hiệp nhất của Hội Thánh và nguồn đồng tâm giữa anh chị em, để tín hữu Chúa cùng nhau đến đây, múc được tinh thần thương yêu nhau; xin cho bàn thờ này trở nên trung tâm lời ca ngợi và tạ ơn của chúng con, cho đến ngày chúng con được vui mừng đạt tới nơi ở vĩnh hằng, để cùng với Đức Kitô là Thượng Tế và Bàn thờ sống động, chúng con dâng lên Cha Hy lễ ngợi khen muôn đời. Người hằng sống hằng trị cùng Cha hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. (O 48)

Trong Kinh Tiền Tụng, Giáo Hội cũng hoan ca lên lời chúc tụng:

Lạy Cha chí thánh là Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, chúng con tạ ơn Cha mọi nơi mọi lúc: thật là chính đáng, phải đạo và sinh ơn cứu độ cho chúng con, nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.
Người là Tư tế đích thực và là Của lễ linh nghiệm. Người đã truyền cho chúng con cử hành luôn mãi nghi thức tưởng niệm Hy lễ chính Người đã hiến dâng lên Cha trên bàn thờ thập giá. Bởi vậy, dân hạ đã lập bàn thánh này mà hân hoan cung hiến cho Cha. Đây chính là tế đàn cao trọng: ở đó, dưới hình thức bí tích, hy lễ ca tụng hoàn hảo của Đức Kitô không ngừng được tiến dâng lên Cha; và cũng ở đó, ơn cứu độ chúng con được thể hiện.
Ở đó, Đức Kitô dọn sẵn bàn tiệc cho con cái Cha, để nhờ Mình Máu Người nuôi dưỡng,
họ được quy tụ thành Giáo Hội duy nhất và thánh thiện. Ở đó, các tín hữu lãnh nhận Chúa Thánh Thần như dòng nước tuôn chảy từ Đức Kitô là Đá tảng thiêng liêng; nhờ Người, họ trở nên bàn thờ sống động, nên của lễ thánh thiện đẹp lòng Cha.
Vì thế, cùng với toàn thể các thiên thần và các Thánh, chúng con tuyên xưng Cha và hân hoan tung hô rằng : Thánh, Thánh, Thánh... (OD 60)

(Nghi Thức Làm Phép Nhà Thờ Và Cung Hiến Bàn Thờ. Conggiao.info, 1/2/2016 10:19:53 AM)

NHÀ TẠM VÀ THÁNH THỂ

Nhà Tạm (Tabernacle) tiếng Do Thái (mishkan) nghĩa là cư ngụ và tiếng La tinh (tabernaculum) nghĩa là cái lều. Nhà tạm chính là một đền thánh hay cung thánh di động, có thể mang đi được, và được làm theo sự chỉ dẫn chi tiết mà Thiên Chúa đã truyền dạy cho ông Maisen. Nó giống như cái lều hình chữ nhật và được gọi là “lều hội ngộ” do những người Do Thái dựng lên mỗi khi đóng trại. Nó được che bởi những bức rèm làm từ lông dê, màu sắc sặc sỡ và có trang trí hình các thiên thần; mái của lều thì được làm bằng da cừu đực. Bên trong nhà tạm được chia làm hai phòng: Nơi Thánh và Nơi Cực Thánh. Chúng tách biệt nhau bởi bức rèm hay bức màn che (x. Xuất Hành 25-31; 35-40). Theo ý nghĩa lịch sử, đối với người Do Thái xưa, khi họ lang thang trong hoang địa và trước khi xây dựng được đền thờ Giêrusalem, nhà tạm chính là dấu chỉ sự hiện diện của Thiên Chúa cho dân được tuyển chọn, là nơi thông truyền ý muốn của Ngài và là nơi thờ tự của những bộ tộc người Do Thái.

Trong Sách Xuất Hành, Lê Vi và Dân Số, Nhà Tạm là nơi linh thiêng mà Giavê và Dân Chúa gặp nhau qua trung gian là ông Maisen. Trong Tân Ước, Nhà Tạm hay Lều Trại đích thực, không do tay người phàm làm ra (x. Do Thái 9:11, 24), là nhân tính mà Con Thiên Chúa đã mặc lấy: “Và Ngôi Lời đã làm người, và cắm lều ở giữa chúng ta.” (Gioan 1:14)

Đọc lại lịch sử dân Chúa, dân Do Thái đã không dám ngẩng mặt kêu cầu Giavê Thiên Chúa. Họ đã run sợ khi nghe tiếng phán của Ngài, và vì thế Maisen chính là người đại diện cho dân chúng mỗi khi thưa chuyện với Chúa trong Liều Trại. Trong các thánh đường, Nhà Tạm dùng để lưu giữ Mình Thánh Chúa, nơi “cắm lều” của Chúa Giêsu giữa dân Ngài. Ngọn đèn chầu nói lên sự hiện diện của Chúa. Viếng Thánh Thể là để cảm nhận được niềm hân hoan của Maisen trong “Lều Hội Ngộ”, nơi “Giavê Thiên Chúa đã trò chuyện với Ông mặt đối mặt, như bạn với bạn” (Xuất Hành 33:11). Từ thế kỷ thứ VIII, Mình Thánh được đặt trên bàn thờ trong một nhà tạm vững chắc. Giáo luật ấn định thể thức, Nhà tạm phải bất di bất dịch (GL. số 938). Phải có một chiếc đèn chầu ngày đêm thắp sáng (GL. số 940). (Học Viện Thánh Thể. Lm. Giuse Phạm Đình Ái, sss).

Ngày nay, có thể do tình thương và sự dịu hiền của Ngài, Thiên Chúa đã không làm cho dân Ngài hoảng sợ khi họ đến gần Ngài, nhờ trung gian duy nhất là Chúa Giêsu đang ngự trong Thánh Thể bên trong Nhà Tạm. Nhưng cũng nên nhớ rằng chính Giêsu Thánh Thể ấy cũng là Thiên Chúa, và do đó, nếu coi thường Nhà Tạm của Ngài, coi thường Ngài cũng lại là một hình thức phạm thượng.

KHI CUNG THÁNH BIẾN THÀNH SÂN KHẤU

Như vậy khi thiết kế một sân khấu cho những buổi trình diễn như Paris by Night trong các thánh đường, tất cả những sự thánh thiện bao gồm trong ngôi thánh đường ấy như cung thánh, bàn thánh và nhà tạm đều bị xúc phạm. Những người bước vào nhà Thiên Chúa trong đêm trình diễn không bái quì, không làm dấu thánh giá, không giữ thái độ tôn nghiêm, nhưng nói cười thoải mái. Nhà Chúa là nhà chung, nhưng hôm nay ai ngồi đâu cũng đều phải có giá cả, phân chia giầu nghèo, sang hèn. Bàn thánh và Nhà Tạm bị che khuất hoặc bị di chuyển. Cung thánh hóa thành sân khấu. Những người bước lên sân khấu ấy, nơi chốn trang nghiêm ấy lại không phải là những người đã được thánh hiến để bước vào. Hoặc nếu như có một ai đó đã được thánh hiến, thì trong tư cách là một diễn viên, một ca sĩ, họ đã vô tình làm cho nơi thánh ấy trở nên ô uế, nên cớ cho những người thiếu đức tin bị vấp ngã, coi thường sự hiện diện của Thiên Chúa trong chính nhà của Ngài, nơi Ngài đặt ngai tòa của Ngài để ở giữa dân Ngài.

Trần Mỹ Duyệt
(http://conggiao.info/dem-san-khau-paris-by-night-vao-cung-thanh-la-mot-su-xuc-pham-d-43592)

Sau đêm Gloria 3, được gì và mất gì?!!

Trần Ngôn Đoái
(http://www.giadinhnazareth.org/node/6729)

Có người hỏi: “Sau đêm Gloria 3, được gì và mất gì?” Câu hỏi này xin được hỏi trực tiếp Đức Ông chính xứ St. Columban, và tiếp đến là những người trong ban tổ chức?

Không biết Đức Ông và những người ấy trả lời sao, riêng kẻ viết thì nhận thấy được chắc là ít mà mất thì có lẽ nhiều! Nôm na là cuộc đầu tư này Đức Ông cũng như ban tổ chức lỗ to. Dĩ nhiên, không hẳn là lỗ lã về mặt tài chính, vì nếu tổ chức một show trình diễn như vậy mà lỗ thì ai mà tổ chức, chính Paris by Night cũng không dại gì mang danh hiệu của họ cùng với những nghệ sỹ của họ để thực hiện một chương trình mà lại nắm chắc phần lỗ!

LỜI GÌ, ĐƯỢC GÌ?

-Tên tuổi được đề cao: Rồi ra, người ta sẽ thấy tên tuổi một giáo sỹ Công Giáo trẻ, đẹp, tài năng xuất hiện trên những DVD Gloria 3 do Paris by Night thực hiện, cùng với ngài, là những người đứng trong ban tổ chức thuộc Cộng Đoàn Giáo Xứ St. Columban. Tên tuổi được ghi dấu ngàn thu.

-Đạt được điều mình muốn: Là Đức Ông, là chính xứ mà! Là chủ tịch cộng đoàn, là thành viên trong ban tổ chức mà! Phải có chút uy của mình, và phải làm được điều gì mình muốn. Giáo dân là gì, tại sao phải để ý và quan tâm đến những nguyện vọng của họ???

-Có thêm tài chính: Đây là mục đích chính, núp sau cái tôi được đề cao và được biết đến. Ngoài ra Chúa chưa chắc đã được vinh danh (Gloria). Nhưng không lẽ chỉ vì hai cái phòng vệ sinh mà phải đầu tư, kinh tài bằng một hình thức “Kết quả biện minh cho phương tiện” như vậy thì quả là không nên, không xứng đáng!

Trong Thư Tòa Soạn, Diễn Đàn Giáo Dân đã phản ảnh suy tư về một thành quả gặt hái nhờ nấp bóng Paris by Night như sau:

1/ Thánh đường và cả khuôn viên thánh đường là nơi tôn nghiêm để thờ phương và cầu nguyện có nên biến thành rạp hát hay trung tâm giải trí để có thể được dùng làm sân khấu cho các ca sĩ hát hò, nhún nhẩy, múa may, làm điệu bộ với khán giả hay không?
2/ Giáo xứ có cần tiền đến độ phải cho gánh hát chuyên nghiệp đến nhà thờ biểu diễn để thu hút khán giả và chia phần lời hay không?
3/ Căn bản luân lý và chính trị của những người sáng lập và điều hành gánh hát này có gì đáng nghi ngờ, có xứng đáng được đưa vào “nơi thánh” để hát ca? Một trong những sự kiện giúp ta suy nghĩ là từ lâu nay các chương trình Thúy Nga Paris by Night không dám đụng chạm gì tới chế độ đàn áp tôn giáo Việt Nam hiện tại, đa số những quảng cáo và tiền thưởng đều đến từ Việt Nam. Vậy sự liên hệ giữa Paris by Night và Việt Nam về mọi mặt hiện nay ra sao?

MẤT GÌ, THUA GÌ?

-Tạo một hành động đối đầu với giáo dân: Để thực hiện chương trình, giáo xứ đã cấm đỗ xe ở những khoảng đường hai bên bằng những bảng hiệu cấm. Làm vậy để nói lên rằng, tất cả những ai đến đây mà không đồng nhất với chúng tôi thì phải đi chỗ khác. Hành xử kiểu này thua Cộng Sản. Nếu người giáo dân hỏi: “Vậy PSA và những đóng góp của chúng tôi cho giáo xứ để làm gì? Tại sao chúng tôi không được quyền đậu xe hai bên nhà thờ để đọc kinh?” Mà đọc kinh cho ai? Đọc kinh để làm gì? Thưa để cầu nguyện cho những ai đang tham gia vào công việc “bán Chúa” của Giuđa. Đọc kinh để đền tạ sự xúc phạm và coi thường mà Chúa đang phải chịu một cách câm nín, một cách khoan dung, hiền từ.

Làm chuyện này, Đức Ông và Ban Tổ Chức đã thách thức và đối đầu với những giáo dân thiện chí. Một hành động có thể sai lỗi cả về pháp luật và dĩ nhiên là tâm lý và xã hội. Một hành động người quân tử, người trên không bao giờ làm.

-Tạo sự chia rẽ giữa giáo dân: Căn bản của mục vụ, của đời sống đạo trong một cộng đoàn, một giáo xứ là sự hợp nhất, yêu thương nhau, và cùng nhau bước tới trên hành trình đức tin. Qua cuộc trình diễn này, một số lớn giáo dân ủng hộ và một số cũng không nhỏ chống đối. Hình ảnh hiệp nhất bị xé nát. Những người ủng hộ sẽ nhìn những người chống đối bằng cặp mắt nào? Và ngược lại, những người không ủng hộ sẽ nhìn những người ủng hộ bằng cặp mắt nào? Làm sao trong thánh đường họ có thể nắm tay nhau mà đọc kinh Lạy Cha? Người viết biết rõ trong một gia đình, chị ủng hộ, em phản đối. Và thế là chị em chửi nhau, mạt sát nhau. Vì ai? Vì Chúa, vì cha xứ hay vì show diễn có Paris by Night?

Không biết trong tương lai, làm cách nào để Đức Ông chính xứ có thể hàn gắn được vết nứt này? Chẳng lẽ lại tặng cho những ai hôm đó không tham dự một DVD Gloria 3…

-Tạo sự bất kính và coi thường từ phía giáo dân: Dĩ nhiên, trước hành động cha không ra cha, con không ra con này, sự bất kính sẽ xảy ra và người lãnh nhận hậu quả là người có trách nhiệm với cộng đoàn dân Chúa. Làm sao mà người tín hữu chân thành cảm phục được khi nghe lời giải thích méo mó này: “Cung Thánh, Bàn Thờ, và Nhà Tạm cũng chỉ là một biểu tượng!”. Nói như vậy là chưa đọc Kinh Thánh, là chưa thông hiểu Kinh Thánh, là coi thường giáo dân. Những người khiêng Hòm Bia Thánh vì vô ý đã chạm đến Hòm Bia mà đã bị phạt chết tươi. Những tư tế khi vào dâng hương trong gian cung thánh Đền Thờ Giêrusalem phải ăn chay và tắm rửa sạch sẽ. Bây giờ thì cung thánh được dụng làm sân khấu, và Nhà Tạm trong đó có Hòm Bia Cực Thánh là Chúa Giêsu được bê đi chỗ khác nhường chỗ cho việc tổ chức.

Không chỉ trong thành phần dân Chúa, mà ảnh hưởng này đã lan rộng tới mọi thành phần người Việt, đặc biệt những người Việt có tâm huyết với truyền thống tốt đẹp đạo đức: “Tôi luôn kính trọng các vì Linh Mục và các nhà tu hành tư cách, đạo đức, chống cộng, nhưng tôi rất khinh bỉ bọn bưng bô Việt cộng, bợ đít lũ Việt gian dù bọn này có chức tước gì chăng nữa. Đả đảo “đức ông” Phạm Quốc Tuấn!” (30 tháng 11 năm 2017, Ngô Kỷ)

Bao nhiêu bài giảng về Thánh Lễ, về Thánh Thể, về đức bác ái đều trở nên vô nghĩa chỉ trong một đêm Gloria mà cung thánh được biến thành sân khấu, và Thánh Thể được đưa đi một nơi để tạm trú.

KẾT LUẬN:

Theo quan niệm của người viết, rõ ràng là Đêm Gloria 3 vừa qua đã không đạt được những kết quả tốt, và người tổ chức cũng như những ai tham dự vào cuộc tổ chức này đều là người thua cuộc. Thua vì “không có thiên thời, địa lợi, và nhân hòa”. Thua vì cách hành xử để đạt mục đích kém văn minh, kém trí thức, và kém hiểu biết. Và thua vì chưa chắc những đồng tiền thu được kia có thể mua lại được sự tín nhiệm, lòng tôn kính, và sự đoàn kết trong cộng đoàn dân Chúa.

Có người sẽ hỏi: Vậy sẽ không bao giờ được tổ chức một buổi trình diễn, văn nghệ như vậy dưới ảnh hưởng tôn giáo sao? Thưa, cứ việc tổ chức. Nhưng nhà Chúa là nhà cầu nguyện. Cứ dùng hội trường nhà xứ, khuôn viên nhà xứ, hoặc thuê một hí viện nào đó để tổ chức. Làm vậy không ai phản đối, mà sẽ có nhiều người hưởng ứng là khác.

Hy vọng đây là bài học cho tất cả những ai đang hăm he muốn biến nhà Chúa thành sân khấu Paris by Night. “Hãy đem những thứ này đi khỏi đây và đừng biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán” (Gioan 2, 16)

Sân khấu, cung thánh và cuộc đời

Biết Văn
http://www.giadinhnazareth.org/node/6727

Lâu lắm rồi tôi không muốn viết về các đề tài tôn giáo có tính cách gây tranh cãi, vì tôi bắt đầu sợ thay cho con người ngày nay. Con người ngày nay, họ vì kim tiền, đầy kiêu ngạo, tự cho quá mình gần gũi với Chúa Trời nên hiểu được ý muốn của Thiên Chúa, và dĩ nhiên là họ rất ư là chuyên nghiệp cùng “kỹ thuật tân tiến” đầy mình: nào là đọc kinh thì chỉ mở cái phone hay máy ipad cho file MP3 ê a mà đọc và cũng không buồn phải hiểu kinh kệ ra sao để suy cho một kiếp người trong từng giọt lệ của lời kinh, hay là muốn xem một Thánh lễ thì cứ bật TV lên chọn đài nào có lễ của các Cha ở các Giáo Xứ mua giờ của các đài truyền hình làm phụng vụ phát hằng tuần mà cứ xem chứ chẳng cần biết đến sự hiệp thông và hy lễ tình yêu “mình và” máu” của Chúa Giêsu là gì… còn buồn buồn là cứ đem đạo vào đời như các Cha, các thầy hay các “chủ tụt” cộng đoàn nhà thờ thì cứ việc mời Thúy Nga Paris đến để tạo cái “sân khấu cuộc đời trên Cung Thánh” nơi mà mỗi người Công Giáo chúng ta coi là nơi linh thiên nhất, nhưng với họ chỉ là nơi cần che đậy đôi chút rồi “tục hóa” mà không buồn xem Thiên Chúa của chúng ta và cánh đồng truyền giáo thật sự cần gì ở cái “chợ trời “đó ???

Paris By Night Gloria là những chương trình Thánh ca Giáng Sinh rất đặc biệt mừng Chúa sinh ra đời núp dưới chiêu bài gây quỹ giúp giáo xứ. Gloria I thì tổ chức ở St Barbara's Catholic Church để hoàn thành dự án “Projector”, Gloria II tổ chức ở Our Lady of La Vang Catholic Church để hoàn thành dự án “Xây tòa nhà sinh hoạt cho Giáo Xứ”, và ngày 1 tháng 12 , 2017, Gloria III tổ chức ở St Columban Catholic Church để hoàn thành dự án “Hố xí” cho giáo xứ…

Ai đã được xem và nghe qua một lần Gloria 1 & 2 chúng ta thấy Giáo Hội địa phương và cộng đoàn của chúng ta được gì và mất gì trong những năm qua? Các chương trình này thật sự là chương trình Ca nguyện Giáng Sinh , vọng Giáng Sinh như tập tục của người công giáo Mỹ?

Nếu trung tâm Thúy Nga có hảo ý hát từ thiện để cho nhà thờ bán vé gây quỹ cho giáo xứ thì là một việc làm đạo đức rất đáng hoan nghênh. Nhưng buổi ca nhạc này do trung tâm Thúy Nga bán vé vô cửa, quảng cáo trên báo chí, đài phát thanh, có trực tiếp thu hình và burn ra đĩa DVD để bán, và có mướn nhiều cảnh sát và nhân viên security bảo vệ chống luôn cả người biểu tình tẩy chay, hay đọc kinh ôn hòa thì lại là chuyện khác. Một hoạt động văn nghệ có tính cách thương mại dưới cái vỏ bọc tôn giáo được hậu thuẩn bởi các “Đấng” chăn chiên và những người mà họ “kiêu ngạo” cho rằng đã làm quá tốt việc “tông đồ” của họ khi biến “Cung Thánh trang nghiêm” thành “sân khấu cuộc đời”…buồn thay!

Người Kitô hữu ai cũng biết Cung Thánh trang nghiêm thứ nhất là ngôi đền thờ Giêrusalem do Vua Salomon xây dựng; một công trình nguy nga tráng lệ xây cất ròng rã trong 46 năm. Công trình này mà Chính Đức Giêsu đã lưu ý đến 2 lần:

Thứ nhất, “Bấy giờ Đức Giêsu nói với các môn đệ của Người: “Thầy bảo thật anh em, người giàu có khó vào Nước Trời. Thầy còn nói cho anh em biết: con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”(Mt 19, 23-30) . Chúa dùng hình ảnh cửa nước trời giống như hình lỗ kim chỉ vừa có con người mới ra vào mà thôi…không một ai có thể đem theo của cải thế gian vào được. Lạc đà 1 bướu hay 2 bướu (người Do Thái ngày xưa di chuyển, buôn bán đều dùng lạc đà và lừa) muốn vào thật khó. Phải chăng Chúa muốn lưu ý đến hình ảnh những ca nghệ sỹ son phấn lòe loẹt, áo quần mỏng manh, hở hang, ưỡn ẹo, nhẩy nhót, lên xuống cung thánh nay đã biến thành sân khấu thì ai dám đem qua cửa cung thánh, và làm sao qua lọt được?!!!. Họa chăng lòng người chai đá, họa chăng tiền bạc hay những hào nhoáng vật chất đã làm mê mẩn lòng người!!!

Thứ hai: “Gần đến lễ Vượt Qua của người Do thái, Chúa Giêsu lên thành Giêrusalem.Người thấy trong Đền Thờ có những kẻ bán chiên, bò, bồ câu, và những người đang ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ ; còn tiền của những người đổi bạc, Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế của họ. Người nói với những kẻ bán bồ câu : “Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.” Các môn đệ của Người nhớ lại lời đã chép trong Thánh Kinh : Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân. Người Do thái hỏi Chúa Giêsu : “Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế ?” Chúa Giêsu đáp : “Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi ; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” Người Do thái nói : “Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao ?” (Ga 2,13-22)  Đây là hình ảnh rõ nhất mà chỉ có những ai có mắt mà không xem, có tai mà không nghe, nghe mà không hiểu mới tỏ ra “ngây thơ” không biết Chúa Giêsu nói gì, và tại sao Ngài giận dữ.

Đền thờ mà Ngôi Lời nói sẽ xây dựng lại đó là Thân Thể của Chúa là Đền Thờ kỳ công của Mầu Nhiệm Nhập Thể. Người ta phá hủy Đền Thờ này, chôn vùi vào lòng đất. Sau ba ngày, Chúa xây lại, đó là Mầu Nhiệm Phục Sinh. Chúa Giêsu Phục Sinh là Đền Thờ Mới, mỗi người Kitô hữu là một viên đá sống động xây dựng nên Đền Thờ ấy.

Thực ra những thứ được bày bán trong sân Đền Thờ Giêrusalem ngày xưa hay bây giờ cũng nhằm phục vụ cho việc thờ phượng bên trong Đền Thờ thôi (cung cấp các lễ vật, đổi tiền cho người ta nộp thuế Đền thờ, trang trãi phí và sửa chữa Đền Thánh). Nhưng những thứ đó đã làm lệch lạc sự thờ phượng, vì người bán thì chạy theo lợi nhuận, người mua thì nghĩ rằng có thể dùng những lễ vật ấy để mua lòng Thiên Chúa, thậm chí giới tư tế quản lý Đền Thờ cũng ăn tiền hối lộ của những người muốn có một chỗ buôn bán trong sân Đền Thờ. Chỉ có thế mà Chúa Giêsu đã phật lòng, chúng ta nghĩ sao khi các linh mục chúng ta còn làm tốt hơn người Do Thái ngày xưa là hướng dẫn cả giáo xứ bê luôn cả một cái “Trung Tâm Thúy Nga” vào cung thánh mà phục vụ Chúa luôn…đạo và đời thật vẹn cả đôi đường.

Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ là thanh tẩy một lối thờ phượng lệch lạc, không phải là thờ Thiên Chúa, mà là thờ quyền lợi của mình, dùng lễ vật dâng cho Thiên Chúa để mua chuộc Thiên Chúa để Ngài bảo vệ và củng cố quyền lợi vật chất của mình. Như vậy, qua hành động thanh tẩy đền thờ Giêrusalem, Chúa Giêsu còn cho biết thêm: sự thờ phượng đích thực của thời Tân Ước là thờ phượng Thiên Chúa qua Chúa Giêsu.

Một chương trình Gloria, một linh mục đã thất sủng, và lòng tin con người bị hủy hoại…chúng ta được gì và mất gì? Thờ Chúa hay là thờ quyền lợi của chúng ta? Chúa chỉ là một phương tiện mà chúng ta lợi dụng để tìm kiếm và củng cố quyền lợi của mình, giáo xứ, giáo hội sao?  Chúng ta có biết kết hợp với Chúa Giêsu, với thập giá và lễ tế của Ngài không?

Khi ta không thờ phượng Chúa mà chỉ coi Thiên Chúa như một món hàng thì Chúa Giêsu có nổi giận không ? Kỷ niệm ngày Ngài giáng trần để làm gì? Gloria (vinh quang) gì cho Chúa, cho Mẹ hay làm nhục, làm phiền lòng Chúa Mẹ?!!!

Vô tình hay hữu ý, tiệc tùng hay bất cứ tổ chức gì, một lời nói, một cử chỉ, một cách sống, nếu đi ngược với tinh thần của Phúc Âm, đều có thể là một cách xua đuổi người khác ra khỏi nhà thờ và làm mất đi lòng tin và sự hiệp nhất trong “Nhà của Chúa” hay “Thân thể Đức Kitô”.

Những gì của Thúy Nga hãy trả cho Thúy Nga, những gì của Thiên Chúa hãy trả lại cho Thiên Chúa…

Thư ông Nguyễn Văn Liêm gửi ĐGM Kevin Vann

Đăng lại từ Nguyệt San Diễn Đàn Giáo Dân số 192, tháng Mười Một năm 2017



THÚY NGA VÔ NHÀ THỜ - Nạn Sân Khấu Cung Thánh

Dẫn nhập - Hàng năm vào dịp lễ Giáng Sinh, tôi thường nhận được một số thiệp mừng, hoặc E-mail chúc Christmas và New Year của bà con, bạn bè và thân hữu. Đặc biệt năm nay, ngày December 11, tôi được từ một người quen - ông NTH - gởi đến hai youtubes Paris By Night của trung tâm Thúy Nga với một lời ân cần đề nghị:
"Giáng sinh, mời xem ► Paris By Night"

Disk 1
► https://www.youtube.com/watch?v=huTVlmp6kyQ

Disk 2

► https://www.youtube.com/watch?v=k4-2HxQPrqs

Cho dù rất dị ứng đối với Paris By Night, nhưng tôi cũng phải mở ra xem hai youtubes trên để không phụ hảo tâm và tấm thịnh tình của ông NTH. Xem xong tôi có một số vấn đề muốn viết. Nghĩ thế nhưng tôi còn lưỡng lự, bởi vì thật tình … cũng chẳng hay ho gì mà viết - tôi nghĩ thế -Nhà Đạo thì có cả ngàn lẻ một chuyện đáng viết chứ đâu phải chỉ có một! Ngay tại bên trong Tòa Thánh La Mã (Curia Romana) mà còn có vấn đề corruption, Đức Giáo Hoàng Francis quyết tâm quyét sạch mà vẫn chưa đi đến đâu, thì ở cấp địa phương - giáo phận hay giáo xứ - sự lạm dụng tôn giáo, hay việc hành xử sai quấy của các đấng bậc xẩy ra cũng là chuyện thường tình. Từ cả chục năm nay, tôi tránh viết về các vấn đề "Nhà Đạo" là vì cảm thấy ôm không xuể.

Nhưng tới ngày hôm nay December 29, lễ lậy qua rồi, tôi có ý mở hai cái youtubes để coi lại và suy nghĩ chín chắn xem có nên viết hay không, thì thấy cả hai cái links đã bị lấy xuống với một thông cáo ngắn ngủi: "This video is no longer available due to a copyright claim by Thuy Nga. Sorry about that."(tạm dịch: đĩa nhạc này không thể mở coi được nữa vì có sự khiếu nại về tác quyền của trung tâm Thúy Nga. Xin lỗi về chuyện này). Đọc thông cáo, tôi tin rằng minh đã vỡ lẽ ra vấn đề và đi đến quyết định dứt khoát "phải viết."

Trình bầy sự việc

Hai youtubes là hai đĩa nhạc (video) do trung tâm Thúy Nha sản xuất. Chắc chắn thế, rất rõ ràng: "Paris By Night." Sân khấu là khu vực thánh thiêng nhất trong nhà thờ Công Giáo, quen gọi là "gian thánh hay cung thánh" tức là chỗ đặt bàn thờ tế lễ Thiên Chúa. Trang trí sân khấu là quang cảnh quen thuộc của ngày lễ Giáng Sinh. Chính giữa có bức tranh hang đá Chúa sinh ra. Hai bên bức tranh là mấy cây Christmas trees có treo đèn, kết hoa. Bàn thờ - nơi làm lễ, và Nhà Tạm - nơi hiện diện thực sự của Chúa qua tấm Bánh Thánh bị bức tranh che dấu. Tượng Thánh Giá Chúa trên cao nơi bức tường hậu của gian thánh không bị che. MC Nguyễn Ngọc Ngạn. Các diễn viên đều là các ca sĩ nhà nghề của Thúy Nga. Tăng cường thêm 3 linh mục trẻ, các cô trong ca đoàn nhà thờ, và mấy em trình diễn nhạc cảnh Giáng Sinh. Khán-thính giả gồm hai Đức Cha Kevin Vann và Mai Thanh Lương, giám mục chánh và phó của giáo phận Orange, dăm vị linh mục, một số sơ, còn lại là giáo dân ngồi kín nhà thờ. Người được giới thiệu chủ sự buổi trình diễn là cha Vũ Ngọc Long, linh mục chánh xứ nhà thờ St. Barbara. Theo cha Long, lý do của buổi trình diễn là để kỷ niệm 50 năm ngày thành lập giáo xứ St. Babara.

Qua cái Poster quảng cáo, người ta đọc thấy ghi rõ "Paris By Night - Special Edition. Buổi trình diễn được đặt tên là GLORIA. Dưới Poster có hàng chữ ghi chú: "Tất cả số tiền thu được trong việc phát hành DVD Gloria sẽ dâng tặng quỹ mục vụ Giáo Phận Orange."

Bên dưới của cả hai cái youtubes, người viết đọc được trên 100 ý kiến phản hồi (feedbacks) của người coi trên internet. Tất cả đều khen buổi trình diễn thành công. Một số người than phiền nhạc hay quá mà họ không thể download được để giữ lại trong máy riêng. Mọi người rất tán thưởng các ca sĩ trình diễn, trừ ra duy nhất chỉ có một người (người viết không nhớ tên) phàn nàn đại ý rằng: "Thúy Nga không tìm  được một rạp hát nào hay sao mà phải lấy nơi thánh trong nhà thờ làm sân khấu!?"

Tuy chỉ được xem và nghe qua có một lần và cũng không chú ý lắm, nhưng theo thiển ý thì nội dung buổi trình diễn đều nằm trong chủ đề "Chúa giáng sinh." Đặc biệt 3 linh mục hợp ca bài "Trời Cao hãy đổ sương xuống" rất hay. Các cha mặc soutane đen (áo chùng thâm mặc thường ngày của các linh mục) trên sân khấu nên MC Nguyễn Ngọc Ngạn ca tụng không tiếc lời:"Không thua gì ban Tam Ca Áo Trắng của mấy em ca sĩ trong nước." Thứ hai là bài "Cao Cung Lên" do ca sĩ Đình Bảo hát cũng rất đạt. Hầu hết các ca khúc khác đều là những bài hát dân gian mang âm hưởng Giáng Sinh chứ không phải thánh nhạc được phép hát trong nhà thờ trong các giờ phụng vụ trong mùa Giáng Sinh, chẳng hạn như các bài Dư Âm Mùa Giáng Sinh, Bài Thánh Ca Buồn, rồi bài gì nữa có câu "trọn đêm nhớ anh …" do Như Quỳnh hát v.v. Có một đôi nghệ sĩ (không nhớ tên) trình bầy nhạc phẩm gì đó (cũng không nhớ) nhưng là bản nhạc tình. Cách trình diễn cũng mùi và gợi sex ra phết. MC Nguyễn Ngọc Ngạn xuất sắc đến nỗi mà cha Long nhận định "nếu đi tu, ông Ngạn chắc sẽ trở thành giám mục …" Gần cuối chương trình là phần tặng quà. Đức Cha Kevin được giáo dân tặng một bức ảnh tôn giáo và Ngài đã lên sân khấu nhận và làm phép bức ảnh.

Thắc mắc

Buổi ca hát tại nhà thờ St. Barbara vào đêm lễ Giáng Sinh của trung tâm Thúy Nga Paris By Night do Lm Vũ Ngọc Long tổ chức nên coi là buổi trình diễn văn nghệ hay hát vọng Giáng Sinh? Đây là vấn đề người viết đặt ra trong bài viết này.

Theo tập tục của người công giáo Mỹ, vào đêm lễ Giáng Sinh, trước khi cử hành Thánh Lễ, giáo dân thường tụ tập nghe hát nhạc Giáng Sinh, gọi là "vọng Giáng Sinh." Hát nhạc Giáng Sinh là một hình thức cầu nguyện bằng lời ca tiếng hát để bầy tỏ lòng mong đợi Chúa đến. Đối với người công giáo, hát là cầu nguyện hai lần. Quả thật tiếng hát trong nhà thờ dễ làm cho tâm trí con người thoát tục. Vì thế đêm nhạc vọng Giáng Sinh có mục đích đưa tâm hồn người tín hữu đến gần hơn với nhận thức về ơn cứu độ trong việc Thiên Chúa sinh ra làm người. Vấn đề là như thế và chỉ có thế. Nhưng buổi ca nhạc của trung tâm Thúy Nga tại nhà thờ St. Barbara khiến người tín hữu có cảm tưởng rằng đây là một buổi trình diễn văn nghệ với mục đích thương mại hơn là vọng Giáng Sinh. Nhạc Giáng Sinh chỉ là phương tiện để câu khách mê văn nghệ và để bán DVD?

Nếu trung tâm Thúy Nga có hảo ý hát free cho giáo dân của nhà thờ St. Barbara để mừng Giáng Sinh thì là một việc làm đạo đức rất đáng hoan nghênh. Nhưng buổi ca nhạc này có bán vé vô cửa, có quay film và burn ra đĩa nhựa thành DVD để bán thì lại là chuyện khác. Không thể giải thích được cách nào khác hơn rằng đây là một hoạt động văn nghệ có tính cách thương mại dưới cái vỏ bọc tôn giáo. Bởi vì, Thúy Nga vẫn phải trả cachet và đài thọ phí tổn cho các nghệ sĩ của họ trong thời gian lưu diễn. Lợi tức dư ra do việc bán vé và bán DVD sau đó mới được hiến tặng cho giáo phận Orange. Quan trọng hơn nữa là tác quyền (copyright) lại do trung tâm Thúy Nga nắm giữ, chứ không thuộc sở hữu của nhà thờ St. Barbara. Điều này chứng tỏ hơn đây là một show văn nghệ hơn là một sinh hoạt có tính cách tôn giáo. Về mặt pháp lý, kể cả việc Đức GM Kevin làm phép ảnh tượng cũng bị coi là một tiết mục trình diễn trên sân khấu, do trung tâm Thúy Nga đạo diễn và nắm giữ tác quyền (copyright). Đáng tiếc là không có một thẩm quyền nào trong Giáo Hội quan tâm đến vấn đề tuy nhỏ bé nhưng rất quan trọng này.

Qua một lãnh vực khác là việc trình diễn "nhạc đời" trong nhà thờ. Cứ cho rằng những bản nhạc đời đã được cho phép hát trong nhà thờ, nhưng phải giải thích ra sao khi những ca sĩ không phải là tín hữu công giáo hát những bản nhạc đời trong thánh đường? Một ca sĩ cho dù là tín hữu công giáo, anh ta ca rằng "Lạy Chúa con là lính trận ngoài biên" thì nên coi là một lời cầu nguyện thành tâm, hay phải kể là anh ta nói láo với Thiên Chúa để kiếm tiền, bởi vì ai cũng biết, anh ta chưa hề đi lính một ngày nào!? Như thế cho thấy người ca sĩ này trình diễn văn nghệ chứ không phải anh ta hát vọng Giáng Sinh.

MC Nguyễn Ngọc Ngạn còn tệ hơn gấp bội. Ngạn là một tín hữu công giáo ai cũng biết. Trong lúc dẫn chương trình, Nguyễn Ngọc Ngạn kể câu chuyện có một người bạn của hắn bên Canada bảo lãnh mẹ già từ VN qua chơi. Vào một ngày mùa đông rất lạnh, nước đóng băng. người bạn này chở mẹ đi trên một cây cầu bắc qua sông. Thấy có đông con nít đang skating bên duới cây cầu, sực nhớ lại phép lạ của Chúa trong Thánh Kinh, bà cụ nói với người con: "Thì ra bây giờ mẹ mới hiểu phép lạ Chúa đi trên mặt biển." Một câu bông đùa vô tội vạ có phải không? Xin thưa không phải. Những ca sĩ ngoài công giáo trình diễn cùng với Nguyễn Ngọc Ngạn, và những người xem DVD buổi trình diễn này, họ nghĩ sao về đạo Công Giáo và về Thiên Chúa? Có phải những phép lạ toàn là bịp bợm? Nếu Chúa đi trên mặt biển là một trò lừa bịp, thì chuyện xác của nhiều vị thánh như Sainte Thérèse de L'anfant Jesus, Bernadette v.v. còn tồn tại như khi còn sống cho đến ngày nay cũng là những trò bịp? Người ta sẽ nghi ngờ rằng, xác của các vị thánh này chẳng qua cũng giống như xác Lenin, Hồ Chí Minh, nghĩa là ướp bằng hóa chất cho khỏi thối rữa thôi chứ có gì khác. Có phải toàn là trò bịp bợm cả không? Nguyễn Ngọc Ngạn đem phép lạ của Chúa ra châm biếm, đùa cợt, anh ta có tiền đút túi, nhưng đức tin của người công giáo và nhận thức về Chúa của những người không tin Chúa có chắc chắn sẽ không bị ảnh hưởng không? Điều vô cùng ngạc nhiên là, bên dưới trong hàng khán giả, các giám mục, linh mục, các bà sơ và giáo dân cười khoái trá, vỗ tay rào rào tán thưởng MC Nguyễn Ngọc Ngạn châm biếm Chúa!

MC Nguyễn Ngọc Ngạn có lẽ cũng cảm thấy bất ổn trong lương tâm nên mới bôi bác đánh trống lảng để biện minh cho hành động phỉ báng Thiên Chúa của mình. Ngạn kể chuyện anh ta có gặp một Thiền Sư và hỏi vị Thiền Sư rằng "thế nào là thiền?" Vị Thiền Sư trả lời: "Thiền là đem cái tâm trở về với thân." Vị Thiền Sư trả lời đúng. Ý của Ngạn là, "Đây là chúng tôi làm việc đạo. Chúng tôi hát vọng Giáng Sinh chứ không phải trình diễn văn nghệ." Nếu show trình diễn là một hình thức "thiền" (của người công giáo) thì cái tâm của những người đến nhà thờ hoặc xem youtube phải hướng về lễ Giáng Sinh mới phải. Trái lại hầu như ai nấy đều mải miết thưởng thức văn nghệ mà không hề quan tâm đến việc Chúa ra đời. Thiên bất dung gian, Nguyễn Ngọc Ngạn đã tự phản lại Nguyễn Ngọc Ngạn. Hơn một trăm ý kiến feedback của khán giả coi hai cái youtubes như chúng tôi nói trên, hầu hết đều nhận định rằng buổi trình diễn của Paris By Night rất thành công. Hát rất hay. Không một ai có cảm tưởng gì về ngày Giáng Sinh cả. Rõ ràng người ta đến nhà thờ nghe nhạc chứ không phải đến nhà thờ vì ngày lễ.

Cuối cùng và là vấn đề quan trọng nhất: nơi thánh trong nhà thờ St. Barbara biến thành sân khấu trình diễn văn nghệ. Chuyện biến nơi đặt bàn thờ tế lễ Thiên Chúa thành sân khấu trình diễn văn nghệ để thu tiền thì chưa hề thấy bao giờ. Đối với người viết, trường hợp nhà thờ St. Barbara là lần đầu tiên. Chuyện này có lẽ cũng không khác chuyện xẩy ra thời Chúa đi giảng đạo được ghi chép trong Kinh Thánh. Đại để là có một lần khi Chúa Jesus vào đền thánh Jerusalem, Ngài nhìn thấy người ta buôn bán chiên cừu, bồ câu và đổi tiền bạc trong đền thờ, Chúa bèn xô đổ bàn ghế và dùng những sợi giây thừng bện lại để đuổi người buôn bán cùng với súc vật ra khỏi đền thờ. Chúa nói với những người này: "Nhà Cha ta là nhà cầu nguyện, không được biến nơi này thành hang ổ trộm cướp." Bán chiên cừu, chim bồ câu là hoạt động thương mại. Bán tài năng ca hát, một sản phẩm tinh thần để lấy tiền cũng là làm thương mại. Cả hai dạng buôn bán đều đem lại lợi tức, mục đích không có gì khác nhau cả. Vấn đề là người ta biến đền thờ thành cái chợ làm nơi trao đổi hàng hóa.

Trước đây lâu rồi trên internet, có người post lên màn ca nhạc được nhà chùa nào đó tổ chức để thu tiền tu bổ chùa. Nhiều người lên tiếng phê bình chuyện đem việc hát xướng vào chùa. Nhà sư đem ca nhạc vào chùa nhưng sân khấu trình diễn là sân chùa chứ không phải là nơi đặt Tòa Sen Đức Phật ngự. Và, nhà sư chỉ sử dụng những nghệ sĩ tay ngang trong tinh thần "cây nhà lá vườn" để trình diễn. Cha Long thì khác, cha sử dụng nơi cha dâng thánh lễ làm sân khấu. Ngài được cả một trung tâm ca nhạc nổi tiếng hát yểm trợ. Đó là hai điểm quan trọng khác biệt cần lưu ý. Những sự kiện này đem đến cho người ta câu hỏi là liệu có phải tinh thần đạo ngày nay cũng cần phải update cho phù hợp với tiến bộ văn minh của thời đại không? Nếu tôn giáo cũng cần phải update thì xem ra nhà chùa còn chưa theo kịp nhà đạo  của cha Vũ Ngọc Long.

CS vô nhà thờ để làm gì?

Dư luận đồn đãi rằng, đa số chùa chiền ở hải ngoại ngày nay đều là hang ổ VC cả. Các nhà sư hầu hết đều là cán bộ. Nhưng đây không phải là vấn đề bài viết này đề cập tới. Vấn đề là trung tâm Thúy Nga nghe đâu đã bán cho một anh cán lớn nào đó trong nước từ lâu rồi. Nếu đây là sự thật thì vấn đề cần nêu ra để tìm hiểu sự thật là: VGCS vô nhà thờ hát xướng là có ý "hồi đầu thị ngạn" hay chúng đang thi hành quỉ kế xâm nhập công giáo tỵ nạn qua sinh hoạt phụng vụ?

Ngày 30-12-2015

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Thánh lễ an táng Đức cố Giám mục Dominic Mai Thanh Lương

VietCatholic
15/Dec/2017

NAM CALI - Đức cha Kevin Vann, giám mục giáo phận Orange đã chủ sự thánh lễ an táng ĐC Dominic Lương vào lúc 10:00g sáng ngày 14/12/2017 tại Holy Family Cathedral của giáo phận. Cùng với ngài có các Đức TGM Los Angeles, New Orleans, các Đức cha phụ tá, và 3 Đức Cha từ Việt Nam là ĐC Lôrensô Chu Văn Minh, ĐC Tôma Vũ Đình Hiệu và ĐC Giuse Trần Văn Toản cùng với trên 200 linh mục Việt Mỹ đồng tế. Có nhiều nam nữ tu sĩ và giáo dân hiệp dâng thánh lễ cầu cho đức cố giám mục Dominicô.

Hình ảnh thánh lễ an táng

Trước thánh lễ Đức cha Vann chào mừng tòan thể các giám mục, linh mục tu sĩ và cộng đồng dân Chúa, và tiếp đến giới thiệu Cha Trần văn Kiểm, giám đốc Trung tâm CGVN đọc điện văn của Đức Thánh Cha Phanxicô như sau:

The Holy Father was saddened to learn of the death of the Most Reverend Dominic Dinh Mai Luong, and he sends heartfelt condolences to you, the late Bishop's family, and the clergy, religious and lay faithful of the Diocese. With gratitude for Bishop Luong's dedicated ministry, and his particular solicitude for the Vietnamese community throughout the United States, His Holiness joins you in commending his soul to the merciful love of God our Father. To all who mourn Bishop Luong's passing, Pope Francis cordially imparts his Apostolic Blessing as a pledge of peace and consolation in our Lord Jesus Christ.

Signed by
Cardinal Pietro Parolin
Secretary of State


Được tin Đức Cha Đaminh Mai Thanh Lương qua đời, Đức Thánh Cha vô cùng thương tiếc và chân thành gửi lời phân ưu đến quý ông bà và anh chị em: tang quyến của Đức Cha Đaminh, các giám mục, linh mục, tu sĩ nam nữ và toàn thể giáo hữu trong giáo phận. Trong niềm tri ân tinh thần phục vụ tận tụy của Đức Cha Đaminh, đặc biệt là ngài đã ưu ái quan tâm đến cộng đồng Việt Nam trên khắp nước Mỹ, Đức Thánh Cha xin được cùng quý ông bà và anh chị em phó dâng linh hồn Đức Cha Đa Minh cho Thiên Chúa Cha chúng ta đầy lòng xót thương nhân ái. Và cho tất cả những ai đang thương khóc sự ra đi của Đức Cha Đaminh, Đức Giáo Hoàng Phanxicô ưu ái ban Phép Lành Tòa Thánh như bảo chứng của bình an và ơn an ủi trong Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta.

Ký tên
Đức Hồng Y Pietro Parolin
Quốc Vụ Khanh của Tòa Thánh

Xem tiếp bài giảng do LM Kerry Beanlieu:

Lời chia sẻ sau Thánh lễ của Đức ông Phạm Quốc Tuấn:
BISHOP DOMINIC LUONG

Of this very unassuming man, it would not be uncommon to hear someone say, "Oh, I didn't know there was a Vietnamese bishop". But to those of us who knew him, this quiet and gentle soul impacted our lives in a way that made us think that somehow, we had come into the presence of the Lord.

What comes to mind is the Christ's own invitation in Mt 11:29, "Come to me…for I am meek and humble of heart". People were drawn to him, precisely because of his unassuming nature. And they came to love him.

Though of Vietnamese birth, he was not previously known by those he came to serve in California, but quickly after arriving, became a great supporter of the growing Vietnamese community in the Diocese of Orange. His episcopal motto, taken from St Paul to the Ephesians (2:19), 

You Are Strangers And Aliens No Longer,

itself was a testimony to Dominic's own conviction that the Vietnamese Catholic community, having wandered and suffered for so many years in the desert of persecution, was welcome in the church of the United States. That community, offering the riches of its own spiritual heritage to the American church -- in particular, to the Diocese of Orange -- was integrated according to the model established by Bishop Brown, and came to be accepted, valued and loved in such a way, that it now felt secure in its new home and in the "household of God".

The English speaking and Spanish speaking communities, also, eventually came to be touched by the kindness of Dominic's outreach to all, and for them, this translated into their perception of the Christ-like holiness of the soul of this unassuming priest.

He always had a moment to stop and chat and offer a word of encouragement to anyone and everyone, and today, as we bid farewell to God's humble servant, we offer a loving word back to him:

Well done, good and faithful servant.
Enter into the joy of the Master.
Pray to God for us, Bishop Dominic,
from your lofty place in Heaven!

Đức Cha Lương … một cái tên quen thuộc đối với người Việt Công Giáo Hải Ngọai bởi vì Ngài là vị Giám Mục Việt Nam đầu tiên ở Hải Ngọai. Có nhiều người thắc mắc … không hiểu sao biết bao nhiêu người Công Giáo mà sao lại chọn một người Lương để làm Giám Mục Công Giáo.

Đức Cha Lương thân yêu của Giáo Phận Orange hôm nay đã ra đi trở về với Chúa, sau một cuộc hành trình khá dài với tuổi đời là 80.

Ngài đi không để lại di chúc bằng văn tự … nhưng cả cuộc sống của Ngài chính là một di chúc qúy giá.

Nhiều người trong chúng ta đây đã có dịp tiếp xúc với Ngài, đều nhận thấy rằng Ngài rất giản dị, và bình dân. Bình dân hơn khi ngài nói tiếng anh có pha một chút gốc bùi chu thì thật là khôi hài.

Sự giản dị và bình dân của Ngài đến độ nhiều người cho rằng Ngài đã quên mình là một vị GIÁM MỤC. Ngài thường ăn mặc cũng rất giản dị, một quần kaki cũ, một chiếc áo ấm lôi thôi … có những lúc luộm thuộm, quên cổ trắng, quên mũ Giám Mục, chỉ có Thánh gía treo vào túi.

Ngài ăn nói rất khiêm nhường, hòa nhã … không bao giờ xưng là cha với ai.. Ngài thường xưng là “mình” một ngôn ngữ “rất bắc kỳ” nhưng rất gần gũi, quen thuộc với mọi người.

Đức Cha Lương rất thương người, nhất là những người kém may mắn, vô gia cư. Khi còn làm giám đốc ở TTCG, Ngài thường mua thức ăn sáng ở McDonald cho homeless, những người vô gia cư. Ngài cũng không bao giờ từ chối tham gia phân phát quần áo, tặng qùa cho người nghèo trong khu vực Civic Center hay trên Los Angeles.

Cuộc sống đầy bác ái, yêu thương đó phát xuất từ đời sống thiêng liêng, đạo đức của Đức Cha.

Ngài đặc biệt tôn sùng Thánh Thể … và Ngài cũng muốn mọi người yêu mến Thánh Thể nên đã dầy công, sọan bộ sách chầu Thánh Thể – mà hiện nay nhiều giáo dân trong nhiều cộng đòan còn đang xử dụng …

Theo gương thánh Quan thầy Đaminh, Ngài rất yêu mến Đức Mẹ … mỗi lần vào phòng cấp cứu, Ngài luôn nhắc mang tràng hạt cho Ngài. … Bài hát sau cùng mà Đức Cha hát trước khi giã từ cõi thế là bài hát “Mẹ ơi, con yêu Mẹ, yêu từ thời thơ bé, yeu mãi đến tuổi già, yêu tha thiết bao la.” Ngài đã trút hơi thở với câu kết của bài hát “chết trong tình yêu Mẹ.”

Thày Sáu Bình, con tinh thần của Đức Cha, luôn sát cánh bên Ngài kể lại một kỷ niệm khó quên – khi về thăm quê quán tại Ninh Cường … Ngài cùng với qúy cha gốc Bùi Chu, chuẩn bị dâng Lễ tại Nghĩa Trang gần đó … mây kéo đến cả bầu trời, cơn mưa như đang chuẩn bị đổ xuống.

Đức Cha vẫn cương quyết cầu nguyện cùng Đức Mẹ và tiếp tục dâng Lễ … trong suốt Thanh Lễ không một hạt mưa rơi xuống … ngay khi Thánh Lễ kết thúc, mưa đổ xuống nhu thác lũ.

Sự ra đi của Đức Cha Đaminh Mai Thanh Lương là một phần thưởng mà Chúa dành cho “người đầy tớ trung tín” của Chúa trong 50 Năm Linh Mục và 14 Năm Giám Mục.

Di chúc của Đức Cha không gì khác hơn là chính đời sống gương mẫu của Ngài. Di Chúc đó được ghi khắc trong Khẩu hiệu Giám Mục của Ngài, “chúng ta không còn là kẻ xa lạ” với nhau, nhưng cùng là anh em trong một nhà. Vì thế, chúng ta, những người Công Giáo Việt Nam, hãy bắt chước Ngài, sống giản dị, khiêm tốn, và cư xử tử tế với nhau...