Saturday, December 28, 2013

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong Thánh Lễ Nửa Đêm Giáng Sinh 2013

Chúa Giêsu là Ánh Sáng Chiếu Soi trong Đêm Tối

1. "Dân tộc bước đi trong u tối, đã nhìn thấy sự sáng chứa chan" (Is 9:1).

Lời tiên tri của ngôn sứ Isaia không bao giờ ngừng đánh động chúng ta, đặc biệt là khi chúng ta nghe công bố trong phụng vụ đêm Giáng Sinh. Điều này không chỉ đơn thuần là một vấn đề xúc cảm hoặc tình cảm.  Nó làm chúng ta cảm động bởi vì nó nói lên thực thể sâu xa về chúng ta là gì: là một dân đang bước đi, và tất cả chung quanh chúng ta – và cả trong chúng ta – có bóng tối và ánh sáng.  Trong đêm nay, khi tinh thần của bóng tối bao phủ thế gian, lại một lần nữa diễn ra biến cố luôn luôn làm chúng ta sửng sốt và ngạc nhiên: dân đang đi nhìn thấy một ánh sáng chứa chan.  Một ánh sáng làm cho chúng ta suy nghĩ về mầu nhiệm này: mầu niệm bước đi và nhìn thấy.

Bước đi.  Động từ này làm cho chúng ta suy nghĩ về dòng lịch sử, cuộc hành trình dài ấy là lịch sử cứu độ, bắt đầu với ông Abraham, cha của chúng ta trong đức tin, mà Chúa đã kêu gọi một ngày để ra đi, ra khỏi đất nước của ông đến một đất mà Ngài sẽ chỉ cho ông.  Kể từ đó, căn  tính của chúng ta là tín hữu đã là căn tính của một dân trên đường hành hương về đất hứa.  Lịch sử này đã luôn luôn được Chúa đi cùng!  Ngài luôn trung thành với Giao Ước và lời hứa của Ngài. "Thiên Chúa là ánh sáng, trong Ngài không có một chút tối tăm nào" (1 Ga 1:5).

Tuy nhiên, còn về phía dân chúng thì có những lúc ánh sáng và bóng tối, trung thành và bất trung, vâng lời và nổi loạn thay phiên nhau; có những khi là dân hành hương và có những khi là dân phiêu bạt.  Trong lịch sử cá nhân của chúng ta cũng vậy, có cả những lúc tươi sáng lẫn tối tăm, ánh sáng lẫn bóng tối.  Nếu chúng ta yêu mến Thiên Chúa và anh chị em mình, chúng ta đi trong ánh sáng, nhưng nếu trái tim chúng ta bị đóng lại, nếu chúng ta bị thống trị bởi tính kiêu căng, gian dối, vụ lợi, thì màn đêm phủ xuống trên chúng ta và chung quanh chúng ta.  Thánh Tông Đồ Gioan viết "Ai ghét anh em mình thì ở trong bóng tối, người ấy đi trong bóng tối, và không biết đường để đi, bởi vì bóng tối đã làm mù mắt người ấy" (1 Ga 2:11).

2. Trong đêm nay, như một ánh sáng rực rỡ bùng lên, lời loan báo của Thánh Tông Đồ vang lên: "ân sủng của Thiên Chúa đã được biểu lộ, đem ơn cứu độ đến cho mọi người" ( Titus 2:11).

Ân sủng đã được biểu lộ trong thế giới của chúng ta là Chúa Giêsu, sinh bởi Đức Trinh Nữ Maria, là người thật và là Thiên Chúa thật.  Người đã đi vào lịch sử của chúng ta, Người đã chia sẻ cuộc hành trình của chúng ta.  Người đã đến để giải thoát chúng ta khỏi bóng tối và ban cho chúng ta ánh sáng.

Trong Người ân sủng, lòng thương xót và tình yêu dịu hiền của Chúa Cha đã được tỏ lộ:  Chúa Giêsu là tình yêu nhập thể.  Người không chỉ đơn thuần là một thầy dạy sự khôn ngoan, Người không phải là một lý tưởng mà chúng ta cố gắng đạt được trong khi biết rằng mình thật là xa nó cách vô vọng.  Người là ý nghĩa của cuộc đời và lịch sử, Đấng đã cắm lều của Người ở giữa chúng ta.

3. Các mục đồng là những người đầu tiên nhìn thấy "lều" này, nhận được tin về việc giáng sinh của Chúa Giêsu.  Họ là những người đầu tiên bởi vì họ là những người ở cuối, bị bỏ rơi.  Và họ là những người đầu tiên bởi vì họ đã tỉnh thức, họ canh thức trong đêm, bảo vệ đàn chiên của họ. Cùng với họ, chúng ta hãy tạm dừng trước Hài Nhi, chúng ta hãy tạm dừng trong im lặng.  Cùng với họ, chúng ta hãy cảm tạ Chúa vì đã ban Chúa Giêsu cho chúng ta, và với họ để chúng ta hãy nâng lên từ đáy lòng chúng ta những lời khen ngợi lòng trung tín của Ngài:  Chúng con chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa tối cao, Đấng hạ mình xuống vì chúng con.  Chúa thật là bao la, và Chúa đã làm cho mình thành bé nhỏ; Chúa rất giàu có và Chúa đã làm mình ra nghèo hèn; Chúa là Đấng Toàn Năng và Chúa đã làm cho mình thành yếu đuối.

Trong đêm nay chúng ta hãy chia sẻ niềm vui của Tin Mừng:  Thiên Chúa yêu thương chúng ta, Ngài quá yêu thương chúng ta đến nỗi đã ban Con Một của Ngài làm Anh chúng, làm ánh sáng trong bóng tối của chúng ta.  Với chúng ta Chúa lặp lại : "Đừng sợ!" (Lc 2:10).  Và tôi cũng nhắc lại: Đừng sợ!  Cha của chúng ta rất kiên nhẫn, Ngài yêu thương chúng ta, Ngài cho chúng ta Chúa Giêsu để hướng dẫn chúng ta trên con đường đến miền đất hứa.  Chúa Giêsu là ánh sáng chiếu soi bóng tối.  Người là sự bình an của chúng ta.  Amen.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ

SOLEMNITY OF THE NATIVITY OF THE LORD
HOMILY OF POPE FRANCIS

Vatican Basilica
Tuesday, 24 December 2013


1. "The people who walked in darkness have seen a great light" (Is 9:1).

This prophecy of Isaiah never ceases to touch us, especially when we hear it proclaimed in the liturgy of Christmas Night. This is not simply an emotional or sentimental matter. It moves us because it states the deep reality of what we are: a people who walk, and all around us – and within us as well – there is darkness and light. In this night, as the spirit of darkness enfolds the world, there takes place anew the event which always amazes and surprises us: the people who walk see a great light. A light which makes us reflect on this mystery: the mystery of walking and seeing.

Walking. This verb makes us reflect on the course of history, that long journey which is the history of salvation, starting with Abraham, our father in faith, whom the Lord called one day to set out, to go forth from his country towards the land which he would show him. From that time on, our identity as believers has been that of a people making its pilgrim way towards the promised land. This history has always been accompanied by the Lord! He is ever faithful to his covenant and to his promises. Because he is faithful, "God is light, and in him there is no darkness at all" (1 Jn 1:5). Yet on the part of the people there are times of both light and darkness, fidelity and infidelity, obedience, and rebellion; times of being a pilgrim people and times of being a people adrift.

In our personal history too, there are both bright and dark moments, lights and shadows. If we love God and our brothers and sisters, we walk in the light; but if our heart is closed, if we are dominated by pride, deceit, self-seeking, then darkness falls within us and around us. "Whoever hates his brother – writes the Apostle John – is in the darkness; he walks in the darkness, and does not know the way to go, because the darkness has blinded his eyes" (1 Jn 2:11). A people who walk, but as a pilgim people who do not want to go astray.

2. On this night, like a burst of brilliant light, there rings out the proclamation of the Apostle: "God's grace has been revealed, and it has made salvation possible for the whole human race" (Tit 2:11).

The grace which was revealed in our world is Jesus, born of the Virgin Mary, true man and true God. He has entered our history; he has shared our journey. He came to free us from darkness and to grant us light. In him was revealed the grace, the mercy, and the tender love of the Father: Jesus is Love incarnate. He is not simply a teacher of wisdom, he is not an ideal for which we strive while knowing that we are hopelessly distant from it. He is the meaning of life and history, who has pitched his tent in our midst.

3. The shepherds were the first to see this "tent", to receive the news of Jesus' birth. They were the first because they were among the last, the outcast. And they were the first because they were awake, keeping watch in the night, guarding their flocks. The pilrim is bound by duty to keep watch and the shepherds did just that. Together with them, let us pause before the Child, let us pause in silence. Together with them, let us thank the Lord for having given Jesus to us, and with them let us raise from the depths of our hearts the praises of his fidelity: We bless you, Lord God most high, who lowered yourself for our sake. You are immense, and you made yourself small; you are rich and you made yourself poor; you are all-powerful and you made yourself vulnerable.

On this night let us share the joy of the Gospel: God loves us, he so loves us that he gave us his Son to be our brother, to be light in our darkness. To us the Lord repeats: "Do not be afraid!" (Lk 2:10). As the angels said to the shepherds: "Do not be afraid!". And I also repeat to all of you: Do not be afraid! Our Father is patient, he loves us, he gives us Jesus to guide us on the way which leads to the promised land. Jesus is the light who brightens the darkness. He is mercy: our Father always forgives us. He is our peace. Amen.

© Copyright - Libreria Editrice Vaticana
http://www.vatican.va/holy_father/francesco/homilies/2013/documents/papa-francesco_20131224_omelia-natale_en.html

No comments:

Post a Comment