Tuesday, September 23, 2008

Tâm thư kính gửi Hội Đồng Giám Mục Việt Nam

VietCatholic News (Thứ Tư 24/09/2008 01:19)

Lời Thiên Chúa không bị xiềng xích

Trọng kính Quý Đức Cha, những vị Mục Tử kính yêu của chúng con,

Kể từ biến cố lịch sử ngày 24.11.1960, ngày Đức Cố Giáo Hoàng Gioan XXIII thiết lập hàng Giáo Phẩm Công Giáo Việt nam, Hội Đồng Giám Mục Việt nam đã khôn ngoan và kiên cường lèo lái con thuyền Giáo Hội Việt Nam vượt qua bao gian nan thử thách trong suốt 48 năm với bao thăng trầm, đổi thay của lịch sử Đất Nước.

Trên chặng đường dài nhiêu khê của lịch sử Giáo Hội hòa quyện với lịch sử của một dân tộc đã từng bị xâu xé, rách nát do hậu quả của chiến tranh, của lòng đố kỵ hận thù ý thức hệ, của sự mặc cảm tỵ hiềm trong niềm tin tôn giáo…quả thực Hội Đồng Giám Mục Việt nam đã luôn đóng đúng vai trò của những người hoa tiêu vững vàng, của những thuyền thưởng can đảm, của những mục tử nhân lành và khôn ngoan để con thuyền Hội Thánh Việt nam vượt qua thác ghềnh, để đoàn chiên Việt nam vẫn được an lành trên đồng cỏ cho dù chẳng mấy xanh tươi, nhưng cũng no lòng chắc dạ.

Với biết bao định hướng mục vụ chuẩn mực, phản ảnh qua những Bức Thư Chung vừa đầy ắp những tham chiếu và cập nhật mang tính Truyền thống, vừa phong phú và tích cực mang tính thời sự của nhịp sống đời thường, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã thể hiện vai trò Ngôn Sứ cách xuất sắc theo đúng yêu cầu và tiêu chí đi liền với căn tính của chức Giám Mục, như giáo huấn của Công Đồng chung Vatican II, trong “Sắc Lệnh về Nhiệm Vụ Mục Vụ của các Giám Mục trong Giáo Hội”:

Trong khi thi hành chức vụ giáo huấn của mình, các Giám Mục phải loan báo cho mọi người biết Phúc Âm Chúa Kitô, một nhiệm vụ trỗi vượt trên các chức vụ chính yếu của các Ngài, bằng cách nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần mời gọi họ chấp nhận đức tin hoặc làm cho họ vững mạnh trong đức tin sống động. Các Ngài hãy trình bày cho họ toàn vẹn mầu nhiệm Chúa Kitô, tức những chân lý mà nếu không biết tới là không biết Chúa Kitô, và cũng phải trình bày con đường đã được Thiên Chúa mặc khải để làm vinh danh Người và nhờ đó, họ được hạnh phúc trường cửu” (SL về Nhiệm vụ Giám Mục, số 12)

Nhưng con thuyền Giáo Hội, nhất là Giáo Hội tại Việt nam hôm nay, cho dù đang trôi trong một Đất Nước hòa bình, kinh tế phát triển, chính trị ổn định… thì không phải không còn đối diện với những hiểm nguy và bất trắc. Bằng chứng là thời sự mục vụ trong những ngày qua tại giáo xứ Thái Hà và cơ sở Tòa Khâm Sứ thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội đang là một “điểm nóng” thu hút sự quan tâm và lo lắng của mọi thành phần Dân Chúa Giáo Hội Việt nam cũng như của nhiều người đạo đời trên thế giới.

Qua những sự kiện, tiến trình và phương cách giải quyết vụ việc, cùng với một loạt chiến dịch tuyên truyền được hệ thống truyền thông mở hết công suất, Nhà Nước Cộng Sản Việt Nam, thông qua các lãnh đạo Thủ đô Hà Nội, đã và đang nhất quyết chọn con đường loại trừ sự hiện hữu và vị trí của Giáo Hội Công Giáo Việt nam trong sinh hoạt và cộng đồng dân tộc.

Không phải chúng ta cường điệu quá đáng để bi đát hóa vấn đề, nhưng qua những thực tế đã đang và xảy ra từng giờ, từng ngày tại một nơi là trung tâm và đầu nảo của Đất Nước và Giáo Hội: Biểu tượng còn lại cuối cùng sự liên hệ với Mẹ Hội Thánh là Tòa Khâm Sứ bị dẹp bỏ, vị lãnh đạo thuộc hàng cao nhất của Giáo Hội Việt nam bị xúc phạm nặng nề… chỉ với hai dấu chỉ nầy, đủ nói lên và cho thấy ý chí hận thù và đố kỵ Công Giáo của tập đoàn lảnh đạo Cộng Sản được ngụy trang và che dấu bấy lâu nay bây giờ đã lộ rõ.

Chắc chắn, qua sự kiện đặc biệt nầy, những đầu óc chính trị của người Cộng Sản còn muốn lợi dụng để nhắm tới thêm một mục tiêu khác: lợi dựng việc đánh phá người Công Giáo để hướng dư luận quần chúng đi xa điểm nhạy cảm chính trị đang là rất bất lợi cho vai trò lãnh đạo của người Cộng Sản Việt Nam: Nhượng đất, nhượng biển cho Tàu ô, như nhận xét của tác giả Ngu Lão-Daklak trong bài viết “THÁI HÀ- TÒA KHÂM SỨ: CHUYỆN NHỎ”

(Xin trích): “Không gì tuyệt vời cho bằng tập trung sự chú ý vào cái việc đòi đất, đòi nhà của mấy người Công Giáo. Nhân dân ta theo Công giáo chỉ là thiểu số. Bà con Phật tử chính danh thì cũng không nhiều. Giữa người đạo này và đạo khác cũng có đó nhiều sự không thuận thảo, chưa kể là vẫn có đó sự ganh tị tiềm tàng. Khi ta đánh dân Công giáo thì ít nữa là có rất nhiều người cùng đảng phái hay đang nắm quyền ủng hộ ta. Chưa kể số người có lập trương trung dung, con số người vì sợ hãi không dám lên tiếng ở nước ta thì đầy dẩy. Đánh vào đám dân Công giáo, bất chấp người vai vế, chức vị nào, tuy có hơi bất nhân, hơi vô đạo, nhưng một mủi tên mà trúng hai mục tiêu, nhất là mục tiêu chuyển hướng sự quan tâm của người dân ra khỏi chuyện mất đất, mất đảo là ta thắng lớn…”

Đứng trước một hiện tình mục vụ nghiêm trọng như thế, chắc chắn cuộc họp thường niên của Hội Đồng Giám Mục Việt nam đang diễn ra tại Tòa Giám Mục Xuân Lộc, sẽ đặt các Mục Tử của Giáo Hội Việt nam trước những lo lắng và thận trọng, tỉnh táo và khôn ngoan để có thể đề xuất một định hướng mục vụ thích hợp khả dĩ dẫn dắt Dân Chúa vượt qua được thác ghềnh hiểm nguy trong những tháng ngày sắp tới, đồng thời đáp ứng những nguyện vọng và khát khao của muôn người thành tâm thiện chí trong nước và trên toàn thế giới.

Ngoài việc cầu nguyện tha thiết để xin ơn Chúa Thánh Thần tác động trên Quý Đức Cha, với tư cách là đứa con thảo hiếu trong mái nhà Giáo Hội, con xin được mạo muội đạo đạt vài ý kiến thô thiển, như một đóng góp nhỏ bé, một que củi nhỏ trong bếp lửa đức tin to lớn mà Quý Đức Cha đang nhen lên giữa lòng Giáo Hội.

1. Đã đến lúc Giáo Hội tại Việt nam qua tiếng nói chính thức của HĐGMVN phải lên tiếng mạnh mẽ bênh vực cho những quyền tự do căn bản của con người mà toàn dân Việt nam đang khao khát và thiếu vắng. (Con xin được mở ngoặc như sau: Chúng con cám ơn HĐGMVN đã nhiều lần lên tiếng chung, nhưng tiếng nói có khi còn lẻ tẻ, còn chung chung, chưa trực diện, chưa xuyên xuất... ). Chúng con chắc chắn sau dịp họp này chúng con sẽ được nghe một tiếng nói xác tín để hướng dẫn chúng con, nhất là qua những sự kiện đang diễn ra tại Tổng giáo phận Hà Nội.

2. Đã đến lúc Giáo Hội tại Việt Nam phải can đảm vạch trần những luận điểm sai lầm và tai hại của chủ nghĩa Mác-Lê đang được Nhà Nước Cộng Sản nhồi nhét và triển khai rộng khắp trong mạng lưới giáo dục hiện thời. Giáo hội Công giáo đã có cả một Học thuyết về công lý xã hội và nền Thần học căn bản chống lại lý thuyết vô thần. Nhưng chúng con cũng xin HĐGMVN một lần nữa xác quyết cho những người chưa biết rõ hay chưa hiểu biết về lập trường của Giáo hội được hiểu rõ hơn.

3. Đã đến lúc Giáo Hội tại Việt nam với tinh thần ái quốc và thiện chí xây dựng Đất Nước, cương quyết tố cáo hệ thống chính trị độc tài, cổ hũ, đã dẫn đưa Đất Nước đi vào những bế tắc, suy đồi, có nguy cơ trở thành nô lệ cho tập đoàn cộng sản Tàu ô. Về điểm này, chúng con rất biết ơn một số các Đức Cha đã công khai lên tiếng, tỉ dụ như ĐHY Tổng giám mục giáo phận Saigòn, nhưng nếu có tiếng nói chung của HĐGMVN thì chắc chắn nó sẽ mang lại hiệu quả là sẽ sẽ thúc đẩy và góp phần tích cực vào cho việc canh tân xã hội và đổi mới đất nước.

4. Đã đến lúc Giáo Hội tại Việt nam không được phép chỉ tìm và sống bình yên cho riêng mình, nhưng là liên đới, đồng cảm, chen vai sát cánh với các anh chị em dân tộc ít người, các nhóm tôn giáo thiểu số không được công nhận, các tôn giáo và các giáo hội khác, như Tin lành, Phật giáo, Phật giáo Hòa hảo và Cao đài giáo..., những nhà tranh đấu cho Dân chủ, tập thể các dân oan những người trẻ, những trí thức, những chức sắc tôn giáo, những nông dân và công nhân bị bóc lột… để cho họ cảm thấy Giáo Hội Công Giáo luôn là anh em, là bạn đồng hành.

Để làm bật nổi mục tiêu khi nêu những ý kiến trên, con xin được ghi lại những lời tâm huyết của một cán bộ cộng sản ẩn danh tại Hà Nội, trong Thư chia sẻ đăng trên mạng VietCatholic News (Thứ Hai 22/09/2008 20:32)

Người Công giáo trước hết là người Việt Nam, nỗi đau vì bất công mà người Công giáo gánh chịu là nổi đau của người Việt Nam. Nhưng hiện nay, có một khoảng cách được tạo ra giữa nỗi đau đó với nỗi đau chung của người dân Việt Nam. Cơ quan thông tin nhà nước đã thành công trong việc tách riêng Cộng đồng Công giáo, tạo cảm giác những yêu sách của họ như là những yêu sách của một nhóm quyền lợi nào đó, xa rời nhân dân, liên quan mật thiết với ngoại bang. Trong lúc các nhóm xã hội khác đang gánh chịu nhiều bất công, như: nông dân, công nhân, giới trí thức, nhưng họ không thể gây tiếng vang lớn như người Công giáo vì họ không có tổ chức, không có niềm tin dẫn dắt và tập hợp. Thế mạnh của người Công giáo là có hệ thống và đức tin làm cho họ có thể tập trung cùng nhau và cùng nhau biểu lộ đòi hỏi của mình. Nhưng mặc khác thế mạnh này đồng thời là điểm nhấn mà nhà nước đang đánh vào Công giáo. Họ tạo thành dự luận để xem người Công giáo đang bị giật dây, ích kỹ, phục vụ lợi ích nước ngoài, nếu không nói là các thế lực thù địch.

Phải biến những yêu sách của mình thành cuộc đấu tranh chống bất công, bảo vệ pháp quyền, đòi công lý được thực thi. Cuộc đấu tranh đó là vì lợi ích chung cả dân tộc, vì tất cả nhân dân Việt Nam, chứ không riêng gì những người Công giáo. Xin hãy làm rõ thông điệp đó đến tất cả mọi người dân Việt…”

Kính thưa Quý Đức Cha,

Chắc chắn, Quý Đức Cha đã và đang cảm nhận mọi phức tạp và khó khăn mục vụ đè nặng trên đôi vai mục tử của mình khi đối diện với một bối cảnh như thế của Giáo Hội và xã hội Việt nam. Tuy nhiên, lịch sử của Giáo Hội suốt hai ngàn năm vẫn luôn là một cuộc đối diện như thế để thực thi trọn vẹn mệnh lệnh của chính Chúa Giêsu: “của Xê-da, trả về cho Xê-da; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa” (Mt 22,21)

Hơn lúc nào hết, Dân Chúa Việt nam, đồng bào Việt nam, và muôn triệu người thành tâm thiện chí trên thế giới đang hướng về Hội Đồng Giám Mục Việt Nam để hy vọng và trông chờ tiếng nói “Ngôn Sứ” can đảm và khôn ngoan, để định hướng cho con tàu Giáo Hội và dẫn dắt đoàn chiên đi đúng đường trên cuộc hành trình về vĩnh cửu.

Thiết tưởng đó không là một chuyện thời sự đột xuất, bất đắc dĩ, dưới áp lực của các vấn đề chính trị, xã hội đang nổi cộm, mà chính là áp dụng cụ thể những lời dạy của Công Đồng qua Sắc Lệnh về Nhiệm Vụ Giám Mục được ghi trong số 13 như sau:

"Các Ngài phải cố gắng dùng những phương tiện khác nhau sẵn có trong thời đại chúng ta để loan báo giáo thuyết Kitô giáo, trước hết là việc giảng thuyết và việc dạy giáo lý: cả hai luôn luôn giữ một địa vị chính yếu; sau đó trình bày giáo thuyết trong các học đường, các học hội, qua các buổi thuyết trình và những cuộc hội họp dưới mọi hình thức; và đừng quên phổ biến giáo lý đó bằng những bản tuyên ngôn nhân một vài biến cố, cũng như bằng báo chí và những phương tiện truyền thông xã hội khác nhau; cần phải hoàn toàn tận dụng các phương tiện nầy để rao truyền Phúc Âm” (SL về Nhiệm vụ Giám Mục, số 13)

Dưới ánh sáng và động lực mục vụ khởi đi từ “Năm Thánh Phaolô” mà toàn thể Giáo Hội đang hân hoan cử hành, con xin cầu chúc Quý Đức Cha, trên con đường chu toàn sứ vụ Tông Đồ và Mục Tử, được luôn khôn ngoan và đầy tình yêu Chúa Kitô, và luôn cảm nhận sâu sắc chính di ngôn của Thánh Phaolô Tông Đồ, vị Ngôn sứ vĩ đại, đã trối lại cho người đồ đệ yêu dấu là Giám mục Timôthê:

Vì Tin Mừng ấy, tôi chịu đau khổ, tôi còn phải mang cả xiềng xích như một tên gian phi. Nhưng Lời Thiên Chúa đâu bị xiềng xích ! Bởi vậy, tôi cam chịu mọi sự, để mưu ích cho những người Thiên Chúa đã chọn, để họ cũng đạt tới ơn cứu độ trong Đức Kitô Giêsu, và được hưởng vinh quang muôn đời” (2 Tim 2,9-10).

Trọng Kính.

Một con chiên nhỏ trong đàn chiên Hội Thánh tại Việt nam

No comments:

Post a Comment