Sunday, August 24, 2008

Cộng Sản: Mục đích biện minh cho phương tiện

Sự kiện

Cách đây hơn ba tuần lễ tôi đã ra Hà Nội để kính viếng thánh địa Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ở Thái Hà và ủng hộ tinh thần đấu tranh cho công lý và hoà bình của giáo xứ.

Sau khi dâng thánh lễ lúc 18 giờ 30, tôi cùng các tu sĩ DCCT và đông đảo giáo dân, tay cầm đèn miệng ca hát kính Đức Mẹ, tập trung cầu nguyện bên ngoài hàng rào mảnh đất mà cộng sản đã chiếm bất hợp pháp. Cuộc cầu kinh này được tổ chức rất trật tự, không gây trở ngại giao thông. Sau khi tôi trở lại Sài Gòn thì vào ngày 15 tháng 8, giáo dân rước kiệu như những ngày trước, nhưng lần này đã đưa tượng Đức Mẹ vào trong mảnh đất bị chiếm đóng bất hợp pháp mà DCCT Hà Nội cũng như giáo dân Thái Hà đã lâu ngày đòi lại nhưng Nhà nước không chịu giải quyết.

Sau biến cố này các báo chí truyền thanh, truyền hình trung ương và Hà Nội đã liên tục kết tội giáo dân và tu sĩ Thái Hà vi phạm luật pháp, họ bóp méo xuyên tạc sự thật. thế nhưng Nhà nước lại không đưa ra một giấy tờ nào để chứng minh là tu viện đã hiến cho Nhà nước mảnh đất mà tu viện giáo xứ định xây Nhà thờ kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các tu sĩ DCCT đã xác định: “chúng tôi có đủ bằng chứng pháp lý và nhân chứng để chứng minh rằng: tài sản đó hoàn toàn thuộc về DCCT và giáo xứ Thái Hà đã bị một số cơ quan Nhà nước chiếm đoạt một cách bất hợp pháp.” Các tu sĩ DCCT sau khi chứng minh giấy tờ hợp pháp mà các cơ quan Nhà nước cũng không đưa ra một mảnh giấy gì chứng minh Nhà Dòng đã hiến tặng. Các tu sĩ một lần nữa khẳng định: “Đất đai tài sản đến nay vẫn thuộc quyền sử dụng và sở hữu của DCCT và giáo xứ Thái Hà. Tất cả những hành động lấn chiếm, cưỡng đoạt, mua bán, chuyển nhượng mà không được sự chấp thuận của chúng tôi bằng văn bản có giá trị pháp luật đều là bất hợp pháp. Chúng tôi quyết tâm bảo vệ sự thật, bảo vệ công lý và tài sản này của chúng tôi đúng như Hiến pháp và Pháp luật quy định bằng bất cứ giá nào.”

Sự thật đã rõ ràng như thế thì tạo sao các báo chí, truyền thanh, truyền hình của Nhà nước và thành phố Hà Nội còn thông tin trái ngược với sự thật, ví dụ như bịa đặt chuyện “Nhà thờ Thái Hà còn bắt loa công suất lớn thường xuyên gây ồn ào từ 20 giờ khuya đến 1-2 giờ sáng qua hệ thống loa, đồng thời các chức sắc Nhà thờ có những lời nói rất kích động thô tục khó chấp nhận. Nhà thờ còn có những biểu ngữ với nội dung sai sự thật, bôi nhọ chính quyền, nói xấu đồng bào, kích động giáo dân.” Đứng trước những lời vu cáo này, các tu sĩ DCCT khẳng định: “những lời nói trên là vu cáo, là nhục mạ đối với hàng ngũ tu sĩ, danh dự công dân và giáo dân giáo xứ Thái Hà nói riêng, toàn thể cộng đồng Công giáo nói chung. Chúng tôi yêu cầu các cơ quan làm rõ vấn đề này, cung cấp đầy đủ chứng cứ về những việc đã được báo đài nêu trên trong thời gian sớm nhất. Sự vu cáo bỉ ổi nói trên chẳng lừa mị được ai lại càng làm mất lòng tin của người Công giáo cũng như không Công giáo vào hệ thống chính trị hiện nay, là đi ngược lại đường lối đoàn kết tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng phẩm giá con người trong một xã hội pháp quyền mà Nhà nước đang kêu gọi xây dựng” (đơn khiếu nại 19.08.2008).

Các tu sĩ kết thúc đơn khiếu nại bằng những lời sau đây: “với những nội dung đã nêu trên, căn cứ hiến pháp, pháp luật Việt Nam, điều 28 luật báo chí chúng tôi yêu cầu:

1- Đài truyền hình Việt Nam, Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội, báo Hà Nội mới, báo Kinh Tế Đô Thị, báo An Ninh Thủ Đô phải nghiêm túc nhìn nhận sự việc một cách khách quan và tôn trọng sự thật, tổ chức điều tra và tiến hành đính chính theo quy định của pháp luật hiện hành.
2- Truy cứu trách nhiệm cá nhân, tổ chức đã cố tình xuyên tạc sự thật về những vấn đề nêu trên.
3- Trả lời chúng tôi bằng văn bản theo đúng trình tự hiện hành mà luật pháp đã quy định.

Nhận định

Qua sự việc kể trên cũng như bao vụ vu khống khác trên đất nước này, để bỏ tù, tịch thu Nhà cửa, ruộng đất của người dân, của các tôn giáo, cách riêng của Công giáo, ta nên trở về nguồn của chủ nghĩa cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa vô thần duy vật. Vô thần tức là không công nhận có Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng vũ trụ, tạo dựng con người và ban cho con người luật lương tâm để phân biệt cái tốt phải làm và cái xấu phải tránh. Duy vật, người cộng sản coi con người không phải là một chủ thể có những quyền lợi không ai cướp đoạt được. Cộng sản coi con người là những dụng cụ để phục vụ đảng cộng sản với bất cứ giá nào. Do đó, những chuyện động trời các chế độ cộng sản từ Liên Xô đến Trung Quốc, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam tạo ra để đạt mục đích cướp tiền của, nhà cửa, ruộng đất của người dân.

Tại Liên Xô, nhà văn Alexander Solzhenitsyn vừa mới qua đời (05.08.2008) đã cho ta thấy trong tác phẩm Goulag (Quần đảo ngục tù) chế độ tàn nhẫn của Liên Xô dưới thời Staline, bắt bớ vô tội vạ, cướp của giết người. Những nhà trí thức chống đối chế độ bị đưa vào nhà điên lấy cớ là họ điên thật và chính nhà văn cũng bị bỏ tù chín năm vì chống Staline. Trong cuốn “Quần đảo ngục tù” nhà văn kể một cách chi tiết về việc lạm dụng có hệ thống của chính quyền Xô Viết trong thời gian từ 1918-1956 tại hệ thống rộng lớn các nhà tù và nhà cải tạo. Việc công bố tác phẩm đã dẫn tới một chiến dịch bạo lực chống lại nhà văn trên hệ thống báo chí Xô Viết nơi người ta gọi ông là một kẻ phản bội.

Chế độ cộng sản là như thế, họ lấy mục đích để biện minh cho các phương tiện. Ông Gorbachev đã thấy sự tàn ác vô nhân đạo của chủ nghĩa cộng sản nên ông đã can đảm đứng lên lật đổ chế độ cộng sản và thiết lập chế độ dân chủ tôn trọng con người, tôn trọng các tôn giáo như ông đã nói với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị rằng: “Chúng tôi cần những giá trị thiêng liêng, cần có một cuộc cách mạng tinh thần. Đây là con đường độc nhất đưa đến một nền văn hoá mới và một nền chính trị mới...chúng tôi đã đổi thái độ đối với một số vấn đề, ví như tôn giáo, mà chúng tôi đã cư xử một cách đơn giản. Bây giờ không những chúng tôi nhận định rằng không một ai có quyền can thiệp vào những vấn đề lương tâm cá nhân, nhưng chúng tôi còn nói rằng những giá trị luân lý mà tôn giáo đã làm nảy sinh ra và đã đúc kết trong hàng thế kỷ có thể giúp cho công việc đổi mới đất nước chúng tôi vậy. Những người thuộc về nhiều tôn giáo ở Liên Xô, tất cả đều có quyền thoả mãn nhu cầu thiêng liêng của họ.” (Time 11.12.1989).

Đề cập đến nhân quyền, Gorbachev nói: “các quyền của con người trong chế độ xã hội chủ nghĩa không phải là quà tặng của Nhà nước, không phải là việc làm từ thiện của ai... Công cuộc cải tổ đã đặt ra vấn đề về các quyền chính trị của con người... Chúng ta không có quyền để cuộc cải tổ vấp phải tảng đá giáo điều và bảo thủ, vấp phải những thành kiến và những tham vọng riêng của ai đó” (Sài Gòn Giải Phóng 01.07.1988)

Được hỏi sau 70 năm cách mạng chủ nghĩa xã hội có gì thay đổi không, ông Constantine Katchev, trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ đã trả lời: “Có nhiều thay đổi. Thay đổi chính yếu là nay người tín hữu không còn bị coi như công dân hạng hai nữa. Điều này xảy ra một cách quá thường xuyên việc hiến pháp Liên Xô kỳ thị tín hữu và ưu đãi người vô thần phải được chấm dứt,” (La Republica 04.03.1989).

Liên Xô không còn nữa. Nòng cốt của Liên Xô là nước Nga ngày nay đã đổi mới. Có như vậy chính quyền nước Nga hiện nay đã biết tôn trọng nhân quyền căn bản của con người cách riêng, quyền tự do tôn giáo.

Sau Liên Xô, là Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba và Việt Nam đang còn chạy theo con đường cộng sản đã mang lại bao đau khổ cho người dân cách riêng cho các tôn giáo.

Ở Việt Nam, trong những năm đấu tố, con tố cha, vợ tố chồng, em tố anh. Biết bao cuộc thanh toán đẫm máu cũng vì theo nguyên tắc: mục đích biện minh cho phương tiện. Bao cuộc cướp của giết người cũng theo nguyên tắc đó.

Sau 1975, ở miền Nam Việt Nam quần đảo ngục tù đã sớm bắt đầu với những trại gọi là trại cải tạo. Quần đảo ngục tù này rải rác khắp đất nước, từ nam chí bắc, từ đồng bằng đến núi rừng. Những cuộc cướp bóc của chính quyền đối với nhân dân, đối với các tôn giáo cũng sớm bắt đầu. Vào tháng Giêng 1978, trong một đêm chính quyền đã gửi cảnh sát chiếm năm tu viện ở Thủ Đức trong đó có Dòng Chúa Cứu Thế, Dòng Anh Em Lasan, Dòng Đaminh, Dòng Don Bosco và Đan viện. Họ đuổi các tu sĩ ra khỏi tu viện và bỏ tù một ít người để làm cớ chiếm tu viện, họ tập trung các tu sĩ vào một phòng để họ tự do đi kiểm tra như vậy họ dễ dàng đưa truyền đơn, súng ống vào tu viện rồi đổ tội cho các tu sĩ chống cách mạng. Và từ ngày đó đến nay bao nhiêu cuộc cướp đất của các Dòng tu và của các Giáo phận trên khắp đất nước.

Trong bối cảnh đó với phương châm: Mục đích biện minh cho phương tiện, người cộng sản có biết lương tâm là gì, công lý là gì? Họ chỉ có súng đạn, có nhà tù, trại giam với một hệ thống công an đầy đặc và một hệ thống tuyên truyền làm theo ý chính quyền thì nhà nước này làm gì chẳng được đối với người dân và đối với các tôn giáo. Người dân và các tôn giáo chỉ có công lý. Vụ Thái Hà là một trong những nạn nhân của những cuộc cướp bóc có hệ thống của chế độ cộng sản Việt Nam hôm nay.

Chúng ta mong rằng trong đảng cộng sản Việt Nam hôm nay có những người yêu nước, yêu con người, có lương tâm đứng ra làm một cuộc cách mạng đổi mới ý thức chính trị như Gorbachev ở Liên Xô thì may ra đất nước này mới đem lại cho người dân một đời sống mới xứng đáng là con người, được tôn trọng như con người trong những quyền căn bản của họ như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tôn giáo và tiền của của họ được bảo đảm đúng với luật pháp, đúng với công lý. Phương châm hành động của con người hôm nay không phải là mục đích biện minh cho phương tiện nhưng:

Phải có mục đích tốt và phải tìm những phương tiện tốt mới phục vụ con người và đất nước.

Lm. Chân Tín
Saigòn ngày 22.08.2008
38 Kỳ Đồng - Sài Gòn, Đt: (08) 931 6322 - 118

Nguồn: VietCatholic News (Thứ Sáu 22/08/2008 23:47)

No comments:

Post a Comment