Sunday, June 16, 2019

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM: THƯ GỬI CỘNG ĐỒNG DÂN CHÚA VỀ MỘT SỐ LƯU Ý TRONG ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN

            Anh Chị Em thân mến,

Trong Hội nghị thường niên kỳ I-2019 của Hội đồng Giám mục Việt Nam, chúng tôi đã nhận được những thông tin, thắc mắc, kể cả những lời than phiền và phê phán về một số sự việc liên quan đến cử hành Phụng vụ và các thực hành đạo đức tại nơi này, nơi khác. Nay, với trách nhiệm mục tử, chúng tôi gửi thư này đến anh chị em, để đồng hành và giúp anh chị em sống đức tin một cách đúng đắn theo giáo huấn của Hội Thánh.  

1. Nhìn chung, có thể nói, sinh hoạt đạo đức của người Công giáo Việt Nam rất phong phú, được thể hiện ở những khía cạnh sau đây: Chuyên tâm tham dự các cử hành Phụng vụ, tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giêsu và Lòng Chúa thương xót, sùng kính Đức Trinh Nữ Maria và các Thánh, đặc biệt Thánh Cả Giuse và các Thánh Tử đạo Việt Nam. Cùng với tâm tình yêu mến Chúa, người tín hữu Việt Nam cũng thể hiện lòng hiếu thảo với các bậc tiền nhân, qua  việc cầu nguyện cho người đã qua đời, chăm sóc mộ phần và tưởng nhớ trong các ngày giỗ.         

Tuy nhiên, chúng tôi cũng thấy hiện nay đang tồn tại và có chiều hướng gia tăng những hiện tượng và những cách thực hành đạo đức không xứng hợp, cụ thể là: tin dị đoan, ma thuật, bói toán; phổ biến những tư tưởng lệch lạc như Sứ điệp từ trời, Lòng Mẹ thương xót...; lạm dụng một số cử hành đạo đức của Hội Thánh như Lòng Chúa thương xót, đặc sủng chữa lành bệnh nhân, đặt tay cầu nguyện...

Trước tình hình trên, dựa trên giáo huấn của Hội Thánh, nhất là hai văn kiện “Hướng dẫn về lòng đạo đức bình dân và Phụng vụ” của Bộ Phụng tự và Kỷ luật Bí tích (Tháng 12-2001), và “Hướng dẫn việc cầu nguyện xin ơn chữa lành” của Bộ Giáo lý Đức tin (Tháng 9-2000), chúng tôi muốn đưa ra những định hướng mục vụ sau đây.

Về Phụng vụ và lòng đạo đức bình dân:

2. Phụng vụ là việc thờ phượng chính thức của Hội Thánh, do các thừa tác viên hợp pháp cử hành nhân danh Hội Thánh, nhằm tôn vinh Thiên Chúa, xây dựng Hội Thánh và thánh hoá con người. Cử hành Phụng vụ gồm Bảy Bí tích, Phụng vụ Các giờ kinh và các Á bí tích.

Lòng đạo đức bình dân thường bị hiểu sai là “thứ yếu”, là “tầm thường”, nhưng thật ra, đây là cảm thức đức tin của Dân Chúa, được Chúa Thánh Thần soi dẫn, biểu hiện qua các hình thức đạo đức đa dạng, tiếp nhận những tinh hoa của các nền văn hoá. Các việc đạo đức bình dân cũng thường gắn kết với Năm Phụng vụ, qua việc tôn thờ Thiên Chúa Ba Ngôi, sùng kính Đức Maria và các Thánh, cầu nguyện cho người đã qua đời, hành hương đến các nơi thánh...

Phụng vụ và lòng đạo đức bình dân có mối tương quan rất chặt chẽ với nhau. Phụng vụ là nguồn mạch và chóp đỉnh của lòng đạo đức bình dân. Vì thế, lòng đạo đức bình dân phải hoà hợp với Phụng vụ, bắt nguồn từ Phụng vụ và dẫn người tín hữu đến với Chúa.

3. Trong thực tế, tại một số địa phương, kỷ luật Phụng vụ chưa được tôn trọng đúng mực. Những thực hành đạo đức bình dân cũng có những lạm dụng tùy tiện, gây hoang mang nơi người tín hữu và xáo trộn nơi các cộng đoàn đức tin. Vì thế, để chấn chỉnh những biểu hiện lệch lạc và cổ võ lòng đạo đức bình dân chân chính, chúng tôi xin anh chị em lưu ý những điểm sau đây:

- Phải tránh những thực hành mê tín dị đoan, bói toán, lợi dụng lòng tin đơn thành của người tín hữu để trục lợi.

- Đừng quá coi trọng những hình thức đạo đức bình dân mà coi nhẹ cử hành Phụng vụ.

- Không được sử dụng, phổ biến các tài liệu có nội dung nghịch với đức tin Kitô giáo.

- Phải tôn trọng kỷ luật của Hội Thánh và quy định của Đấng Bản quyền liên quan đến Phụng vụ và việc đạo đức bình dân. Những kinh nguyện được sử dụng công khai và thường xuyên phải được Bản quyền địa phương cho phép.

- Cần hòa hợp những biểu hiện bên ngoài của lòng đạo đức bình dân với tình cảm chân thật trong tâm hồn, tránh những thực hành theo thói quen, trống rỗng.

Về đặc sủng chữa lành:

4. Bệnh tật luôn là một sự dữ. Vì thế, việc chữa lành bệnh tật là dấu chỉ sứ vụ giải thoát của Đấng Cứu thế và là biểu tượng của sự chữa lành con người toàn diện, gồm thân xác và linh hồn. Trong cuộc sống trần thế, Đức Kitô đã chữa lành nhiều người khỏi nhiều thứ bệnh tật, thế nhưng ơn giải thoát cuối cùng lại được thực hiện bằng chính sự đau khổ tự nguyện của Chúa trong cuộc tử nạn và phục sinh. Như vậy, Ngài mang đến cho bệnh tật và đau khổ của con người một ý nghĩa và giá trị cứu độ: Mọi người đều có thể hiệp thông vào sự đau khổ sinh ơn cứu độ của Ngài bằng việc chấp nhận những bệnh tật và đau khổ của bản thân mình.

Theo ý hướng đó, Hội Thánh luôn cầu nguyện xin ơn sức khoẻ cho các bệnh nhân, đặc biệt qua Thánh lễ, Kinh nguyện và Bí tích Xức dầu Bệnh nhân. Chúa cũng ban cho Hội Thánh đặc sủng chữa lành bệnh tật. Tuy nhiên đặc sủng này được trao ban không phải vì vinh quang và trục lợi cá nhân, nhưng để xác nhận và củng cố sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Cũng thế, việc cầu nguyện không loại trừ việc sử dụng những phương pháp y học để phục hồi sức khỏe và gìn giữ sự sống cho bệnh nhân.

5. Hiện nay, tại một số nơi đang có những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành. Về vấn đề này, chúng tôi xin anh chị em lưu ý mấy điểm sau đây:   

- Mọi tín hữu đều được tự do cầu nguyện xin ơn chữa lành. Tuy nhiên, khi việc cầu nguyện xin ơn chữa lành có tính cách cộng đồng, nhất là trong nhà thờ, thì cần được các thừa tác viên có chức thánh hướng dẫn.

- Các Kinh nguyện Phụng vụ xin ơn chữa lành phải được cử hành theo đúng Sách Nghi Thức Rôma. Trong giáo phận, mọi cử hành Phụng vụ xin ơn chữa lành đều phải có phép rõ ràng của Bản quyền Giáo phận. Giám mục giáo phận có quyền ban hành các quy luật cho những cử hành Phụng vụ xin ơn chữa lành, cũng như từ chối những cử hành này vì lý do chính đáng.

- Không được phép đưa các nghi thức chữa lành vào Thánh lễ và các cử hành Phụng vụ. Không được lẫn lộn các buổi cầu nguyện không thuộc Phụng vụ với những cử hành Phụng vụ. Phải tránh các hình thức mang tính cuồng loạn, chứng nhân giả, diễn kịch hoặc kích động cảm xúc.

- Việc sử dụng các phương tiện truyền thông, nhất là trực tuyến, trong các cử hành xin ơn chữa lành, thuộc Phụng vụ hoặc không thuộc Phụng vụ, đều phải được Giám mục giáo phận cho phép.

- Trong các cử hành xin ơn chữa lành, nếu ơn được chữa lành xảy ra cho người tham dự, thì phải giữ sự thận trọng cần thiết và tường trình sự việc cho thẩm quyền Hội Thánh.

- Giám mục giáo phận có bổn phận giám sát việc thực hành các buổi cầu nguyện xin ơn chữa lành; đồng thời có quyền can thiệp khi có những lạm dụng gây tai tiếng cho cộng đoàn tín hữu.

Anh chị em thân mến,

Lòng đạo bình dân được nhìn nhận là “kho tàng vô giá của Hội Thánh” (Đức Bênêđictô XVI). Tuy nhiên, vì lòng đạo bình dân nghiêng về cảm nhận hơn là suy lý, quan tâm đến biểu tượng hơn là lô-gích, nên cũng dễ bị lệch lạc, kể cả bị khai thác vì chủ ý trục lợi. Đồng thời, tại một số nơi, những hình thức cầu nguyện và đặt tay xin ơn chữa lành chưa thể hiện ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm cứu độ trong Đức Kitô và sứ vụ rao giảng Tin Mừng. Chính vì thế, Hội Thánh đưa ra những chỉ dẫn được trình bày tóm tắt trong thư này. Xin anh chị em vui lòng đón nhận, suy nghĩ và chia sẻ cho nhau những chỉ dẫn trên, để các thực hành đạo đức của chúng ta thật sự “diễn tả niềm khao khát Thiên Chúa”, đem lại an bình trong tâm hồn, duy trì sự hiệp nhất trong Hội Thánh, và là khí cụ loan báo Tin Mừng Nước Trời.

Chúng ta cùng nhìn lên Đức Maria, Mẹ Hội Thánh, xin Mẹ dẫn dắt chúng ta sống đức tin tông truyền và nguyện xin ân sủng Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta, tình yêu của Chúa Cha, và ơn thông hiệp của Chúa Thánh Thần, ở cùng tất cả anh chị em.

Làm tại trụ sở Hội đồng Giám mục Việt Nam,
Lễ kính Đức Trinh Nữ Maria – Mẹ Hội Thánh, ngày 10 tháng 06 năm 2019.

Đã ký                                                                      Đã ký và đóng dấu
Giám mục Gioan Đỗ Văn Ngân                              Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh
Chủ tịch Ủy ban Giáo lý Đức tin                             Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam

http://www.hdgmvietnam.com/chi-tiet/hoi-dong-giam-muc-viet-nam-thu-gui-cong-dong-dan-chua-ve-mot-so-luu-y-trong-doi-song-duc-tin-35055 )

Sunday, June 9, 2019

LINH MỤC VIỆT NAM HÔM NAY ĐANG TRONG CƠN LỐC TỰ DO CÓ PHẦN KHÔNG LÀNH MẠNH ...

(Bài viết của Đức Giám Mục Anphong NGUYỄN HỮU LONG).

Nguy cơ của linh mục là được giáo dân quý mến thái quá, coi linh mục như Chúa : “Cha nói là Chúa nói”, “Ai vâng lời cha là vâng lời Chúa”, muốn chào cha thì phải “xin phép lạy cha”!… Điều đó dễ khiến linh mục quên mất sự dòn mỏng, yếu đuối, bất xứng… của mình.

- Đó đây, thỉnh thoảng, đã có những lời bình phẩm linh mục này hách dịch, cha kia ăn nói linh tinh, lối sống không phù hợp… Một phần lỗi, phải nhận rằng do giáo dân đã quá đề cao linh mục. Xin đừng nâng linh mục lên cao quá, để rồi thất vọng khi thấy linh mục không được như mình mong đợi

Anh chị em muốn thương yêu linh mục đúng cách thì xin lưu ý mấy điểm sau đây :

– Hãy cầu nguyện cho các linh mục. Linh mục cần lời cầu nguyện lắm, vì sứ vụ và trách nhiệm của linh mục rất nặng nề. Nhiều khi anh chị em xin linh mục cầu nguyện cho mình, mà quên cầu nguyện cho linh mục.

– Hãy tôn kính linh mục vì là người thay mặt Chúa hướng dẫn giáo dân. Nhưng hãy tôn kính cách đúng mực, bình dị, thân tình, chứ đừng thần thánh hóa, khép nép, sợ hãi, tâng bốc. Linh mục là người của Chúa và của mọi người, chứ không phải của riêng ai.

– Hãy nâng đỡ tinh thần cho linh mục. Linh mục cũng cần sự nâng đỡ, nhất là trong những lúc gánh nặng của sứ vụ đè trên đôi vai và trong tâm hồn. Tôi xin anh chị em quan tâm nâng đỡ tinh thần, chứ không phải vật chất, cho các linh mục. Chỉ chú trọng nâng đỡ vật chất sẽ có thể làm thoái hóa linh mục.

– Hãy cộng tác cách chân thành, tích cực và hữu hiệu, để linh mục chu toàn sứ vụ của mình. Linh mục chẳng thể làm được gì nếu không có giáo dân đồng tâm hiệp lực.

Lời của Mẹ Têrêsa Calcutta, người rất quý mến linh mục. Mẹ khuyên thế này :
“XIN CHA DÂNG THÁNH LỄ NÀY
NHƯ THÁNH LỄ ĐẦU TIÊN,
NHƯ THÁNH LỄ CUỐI CÙNG,
VÀ NHƯ THÁNH LỄ DUY NHẤT
CHỈ CÓ MỘT LẦN TRONG ĐỜI”.

(Gm Anphong Nguyễn Hữu Long – Giám mục Phụ tá Hưng Hóa) —

Saturday, June 1, 2019

LỜI TÂM SỰ CỦA MỘT CHA GIÀ

Con yêu dấu, hãy cố gắng cảm thông cho cha, khi các con thấy cha đã già yếu, không làm được việc gì.

Nếu cha có cầm Mình Thánh run rẩy hay có chút vương vãi; xin con hãy kiên nhẫn, hãy biết rằng khi còn trẻ, cha đã bỏ nhiều thời giờ để dạy các con những điều nhỏ nhặt trong bài giảng, khi các con thơ dại!

Nếu cha có lú lẫn, giảng có quên trước quên sau, lòng vòng nhắc đi nhắc lại mãi một chuyện gì, xin con cũng đừng bận lòng, mà cố gắng lắng nghe! Khi còn nhỏ, con đã đòi Cha kể đi kể lại chuyện Adam Eva đến ngàn lần, cha vẫn chiều và làm theo ý thiếu nhi!

Nếu cha có khó tính khó nết cách nào đó, thì xin các con cũng hãy độ lượng, nhớ kinh nghiệm của người xưa rằng “già sinh tật đất sinh cỏ,” biết đâu sau này con còn khó tính hơn nữa đó!

Khi thấy cha chậm chạp tiếp cận với công nghệ mới, xin con đừng chê trách. Cha đã dạy các con biết bao điều, từ chuyện ăn uống, chuyện ăn mặc, chuyện xử thế, chuyện chống chọi với những khó khăn trong cuộc đời.

Nếu cha có lãng tai, nghe chậm chạp, xin con hãy kiên nhẫn, đừng nóng nảy hay bẳn gắt. Khi đôi chân khốn khổ của cha không còn cho cha đi đứng được như xưa nữa, xin đừng bắt cha đi bình bịch, cha không đi kịp đâu. Các con hãy làm giống như cách cha đã nắm tay các con, dìu cho các con, ngày các con bước lên chịu Rước Lễ Lần Đầu.

Một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng cho dù còn chưa đầy đủ, cha vẫn muốn làm những điều tốt đẹp nhất cho con, muốn chuẩn bị cho con thật hoàn hảo khi các con khôn lớn vào đời.

Xin các con hãy giúp Cha bước đi, hãy giúp cha kết thúc cuộc đời với sự thương yêu và lòng kiên nhẫn. Điều quan trọng nhất cha cần cám ơn các con, đó chính là NỤ CƯỜI, TÌNH THƯƠNG và lòng BAO DUNG VÔ HẠN của các con.

Về phần cha, cha xin dùng lời Thánh Vịnh để thưa cùng Chúa:

"Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng,
Chớ bỏ rơi con khi sức lực suy tàn.
Cả khi con già nua tóc bạc,
Lạy Thiên Chúa, xin đừng bỏ rơi con".

Cha của con.

NGỌC BẢO (Sưu tầm)

Sunday, May 19, 2019

CÓ NÊN ĐẬP “ĐÀI CHA LONG LÒNG THƯƠNG XÓT”?

Giuse Kích
https://www.facebook.com/giuse.kich/posts/2007552939355687

Dư luận đang xôn xao về hiện tượng cha Long và Giáo hội Việt Nam đang có nguy cơ bị chia rẽ cách đau lòng nghiêm trọng vì cha.

Nói về cha Long, không thể không nhắc đến Đức cố Tổng Giám mục Phao-lô Bùi Văn Đọc.

Chính ngài đã nhận cha Long vào Linh mục đoàn Tổng Giáo phận Sài gòn.

Chính ngài đã trao bài sai bổ nhiệm cha Long phụ trách Giáo điểm Tin mừng.

Chính ngài đã nhận xét rất tích cực, đầy khích lệ và tràn yêu thương về cha Long như sau: “cha Long giảng hay quá, người ta trở về với Chúa quá trời luôn, còn tôi mà giảng, thì chẳng có ai nghe hết. Thật tuyệt vời! Tạ ơn Chúa”.

Hơn thế nữa, rất nhiều lần ngài đã dành tình cảm quá ấm áp và sự quan tâm rất đặc biệt bằng cách đến thăm Giáo điểm, trao quà bác ái và dâng Lễ tại đây vào những dịp trọng đại như Giáng sinh, Lễ tro hay Giao thừa..

Nhưng khi về thăm 1 vùng quê của 1 Giáo xứ Lớn thuộc 1 Giáo phận Nọ (vì tế nhị nên xin giấu tên), thì một vài lần tôi có nghe thấy một số bà con Giáo dân bất bình phàn nàn rằng Cha xứ của họ nói là “nếu tôi mà nhìn thấy ai nghe đài Cha Long thì tôi sẽ đập đài Cha Long đi.”

Rồi ngài còn cấm cộng đồng Dân Chúa ở đó không được đi hành hương vào Giáo điểm Tin Mừng chỗ cha Long lòng thương xót. 

Nhưng cộng đồng Dân Chúa ở đó vẫn âm thầm lặng lẽ rủ nhau đi.

Tôi nghe câu chuyện của vị Linh mục quản xứ đó mà rất buồn.

Và tôi chân thành thẳng thắn chia sẻ rằng, Câu nói của vị Linh mục đó sao nghe nó phàm tục quá, và có vẻ ghen tỵ thế gian.

Lời nói thật thì thường không được đẹp.
Lời nói đẹp thì thường không được thật.

Nhưng như Chúa Giê-su đã nói: Chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta.

Chúa yêu thích điều công minh chính trực, tình thương CHÚA chan hoà mặt đất. (Tv 33,5)

Không có gì che giấu mà không bị tỏ lộ, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết" (Mt 10,26).

Nhiều vị Linh mục quản xứ đã vô tình đẩy giáo dân của mình sang các xứ lân cận để dự những Thánh Lễ Chúa Nhật.

Có nhiều người thay vì dùng thời gian rảnh rỗi để nhìn lại lỗi lầm và khuyết điểm của mình hầu hoàn thiện bản thân, thì lại dùng thời gian vô bổ đó để ganh tỵ với những thành công rực rỡ của người khác.

Nếu Cha Long đã thành công thì kệ Cha ấy đi. Nếu có ai muốn vào cha Long thì đừng ngăn cản họ, vì Cha Long có làm điều gì xấu đâu, cha chỉ lôi người ta đến gần Chúa thôi mà?

Chúng ta phải tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban Cha Long cho Việt Nam.

Nếu tất cả các vị Linh mục ai cũng như cha Long, thì cả dân nước Việt Nam 100% đã theo đạo cả rồi.

Tôi chưa bao giờ là fan hâm mộ của Cha Long.

Tôi chưa bao giờ vào cha Long nhưng cũng đã tìm hiểu về cha Long rất kỹ và rất ngưỡng mộ thán phục Ngài.

Thật không ngoa khi nói rằng: Nhìn thấy Cha Long là nhận ra lòng thương xót Chúa.

Ngài là vị Linh mục của cả lương lẫn Giáo, Đạo lẫn đời.

Ngài là một Linh mục có tài giảng thuyết hấp dẫn và có sức thu hút người nghe một cách lạ lùng.

Ngài đã kêu gọi được rất nhiều người khô Đạo và ngoại Đạo trở về.

Biết bao kẻ khô khan sau khi nghe Ngài giảng đã sẵn sàng thành tâm Xưng thú tội lỗi trở về với Chúa.

Biết bao giáo dân đã càng ngày càng gần Thiên Chúa nhờ sự chỉ bảo của Cha.

Biết bao giáo dân đã được chữa lành bệnh thoái hoá thể xác và đặc biệt là bệnh ung thư linh hồn.

Biết bao người đã được cho đồ từ thiện bác ái từ 500 triệu mà qua cha các nhà hảo tâm đã trợ giúp hàng tuần.

Thánh Lễ Ngài cử hành thường kéo dài đến hơn 2 tiếng đồng hồ và có đến hàng chục ngàn người tham dự.

Thành phần tham dự Thánh lễ thì bao gồm cả lương lẫn giáo, Đạo lẫn đời trong mọi vùng miền đất nước, và thậm chí cả hải ngoại.

Rất nhiều người đã là nhân chứng cho lòng Chúa thương xót.

Chính Chúa Giêsu đã phán: “Ở đâu có hai, ba người họp lại nhân danh Ta, thì có Ta ở đó, giữa họ” (x. Mt 18, 19-20)

Vậy thì chẳng có lẽ hàng chục ngàn người thành khẩn chân thành quy tụ ở Giáo điểm Tin Mừng nhân danh Chúa, mà Chúa lại không chạnh lòng thương xót ngự giữa họ hay sao?

Ngay việc hàng chục ngàn người sẵn sàng quy tụ bên nhau hàng ngày và hàng hàng lớp lớp những người ngoại giáo đến nghe cha Long đã là một phép lạ kỳ diệu và nhãn tiền.

Quay trở lại với câu nói đáng buồn của vị Linh mục.

Tôi thầm tự nhủ, nếu tôi nghe được vị Linh mục nào nói câu đó, thì tôi sẽ hỏi hơi thô mà thật lòng với Ngài rằng:

Cha có giỏi thì giảng để thu hút hàng chục ngàn Giáo dân như vậy đi.

Cha có giỏi thì làm những việc bác ái tương tự như Cha Long đã làm đi.

Cha có giỏi thì dâng lễ kéo dài hơn 2 tiếng hấp dẫn như cha Long đi.

Cha có giỏi thì lôi kéo kẻ tội lỗi ăn năn trở về như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì chăm chỉ soạn kỹ bài giảng để thu hút cộng đồng Dân Chúa lắng tai nghe như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì đặt tay chữa bệnh cho nhiều người như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì lôi kéo nhiều người ngoại giáo đến nhà thờ nghe lời Chúa như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì làm cho nén bạc Chúa trao cho mình sinh lợi gấp trăm gấp ngàn lần như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì bỏ 500 triệu làm từ thiện hàng tuần như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì lôi kéo mọi người đến gần Thiên Chúa như Cha Long đi.

Cha có giỏi thì có trái tim yêu mến Thiên Chúa và xót thương con người như Cha Long đi.

Vân vân và vân vân...

Có một số nhược điểm ở Cha Long bị dư luận than vãn tôi cũng không hài lòng, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với những gì cha đã làm. Chính những điểm yếu đó đã giúp cha luôn nhìn lại mình mà canh tân, để cha ngày càng khiêm nhường hơn hầu ngày càng gần lòng Chúa thương xót hơn. 

Hơn nữa, nhân vô thập toàn. Không ai là hoàn hảo và thánh thiện ngoại trừ một mình Thiên Chúa.

Chúng ta theo Chúa, chứ không theo Cha Long lòng thương xót hay bất cứ Cha cụ nào.

Chúa ở khắp mọi nơi, chứ Ngài không chỉ ở một số nơi đặc biệt nào đó như Giáo điểm Tin Mừng.

Chúa ở khắp mọi nơi, nhưng chỉ những ai có tâm hồn thành tâm thiện chí, sám hối khiêm nhường, yêu thương tha thứ thì mới nhận ra được Ngài.

Cho nên chúng ta không được nghĩ rằng Chúa chỉ có ở chỗ cha Long, rồi ôm đài đó suốt ngày chẳng cần đi lễ, chẳng cần cha xứ, ốm chẳng cần bác sĩ...

Chúng ta cũng đừng suốt ngày nghe đài Cha Long. Không được nghiện Cha Long quá mức. Cái gì thái quá sẽ thành bất cập.

Câu nói của vị Linh mục trên làm tôi sực nhớ đến câu chuyện ganh tỵ trong Phúc âm: 

Ông Gioan nói với Đức Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta." 

Đức Giêsu bảo: "Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. 

Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

"Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Kitô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.

Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn. 

Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt. 

Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục.

Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt". (Mc 9, 38-48)

Chúa Giêsu lại phán rằng: 

"Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người khoá cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào! Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người cũng không để họ vào. 

Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ, cho nên các người sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn).

"Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu giả hình! Các người rảo khắp biển cả đất liền để rủ cho được một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các người lại làm cho họ đáng xuống hoả ngục gấp đôi các người. (Mt 23, 13-15)

Cha Long sai hay đúng, tuỳ mọi người cảm nhận và xin một lời bình. Và hãy để Thiên Chúa phán xét.

Ta hãy cầu cho Cha Long, các Linh mục và cộng đồng Dân Chúa luôn sống đoàn kết, đùm bọc, yêu thương và sống đúng theo đường lối của Chúa.

Có như vậy thì lời Chúa Giê-su mới được ứng nghiệm: "Cứ dấu này người ta sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con có lòng thương yêu nhau" (Ga 13, 35). 

Có như vậy thì Danh Cha mới ngày càng cả sáng, Nước Cha mới ngày càng trị đến, ý Cha mới ngày càng thể hiện dưới đất cũng như trên trời được.

Ước mong chúng ta luôn nhìn thấy bàn tay Thiên Chúa qua những thành công rực rỡ của người khác, để nhờ đó là động lực mạnh mẽ giúp chúng ta và mọi người ngày càng hoàn thiện mình và ngày càng gần lòng Chúa thương xót hơn. 

Cúi xin Chúa sáng soi cho chúng con được biết việc phải làm, cùng khi làm xin Chúa giúp đỡ cho mỗi kinh mỗi việc chúng con, từ khởi sự cho đến hoàn thành đều nhờ bởi ơn Chúa. 

Ước được như vậy. Amen.

Giuse Kích

(Nếu thấy ý nghĩa cho chính mình và mọi người, thì xin đừng quên Tạ ơn Chúa, rồi nhanh chóng chia sẻ cho người khác. Và xin cầu cho nhau)

HIỆN TƯỢNG CHA TRẦN ĐÌNH LONG

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Giáo Hội Việt Nam đang bị chia rẽ bởi hiện tượng cha Trần Đình Long. Dường như bất cứ ai kể cả giám mục hay linh mục chỉ cần nói đến việc có cần thiết phải tốn tiền từ Bắc vào Nam mang người đang quá đau đớn vì bệnh vào khấn cha Long không? Liền tức khắc bị một nhóm người lao vào chửi không tiếc lời thoá mạ. Một câu quen thuộc mà nhóm đề cao cha Long thường sử dụng là “ghen ăn tức ở”. Không biết cha Long hưởng lộc gì mà lại có kẻ ghen ăn? Dầu sao đây cũng là điều đáng tiếc cho anh em con cái một Cha trên trời.

Quý vị có quyền đến cha Long thì người khác cũng có quyền không đến, thậm chí không thích nơi đó. Đó là quyền tự do căn bản của con người. Quý vị được ơn Lòng thương xót sao không thương xót và cầu nguyện cho những người chưa tin vào cha Long, mà lại chửi bới thì còn gì là chứng nhân cho lòng thương xót? Đến với giáo điểm tin mừng số đông không hẳn là Chúa đã chọn nơi đó? Chùa Ba Vàng người đến cũng rất đông, và hôm nay mặc dù bị phanh phui chỉ là cách lấy tiền nhưng số lượng nguời nhẹ dạ vẫn còn đến rất đông?

Những nhân chứng nơi giáo điểm Tin Mừng có ai đã thực sự thoát được căn bệnh ung thư hay chỉ là tạm thời bớt đau, rồi cũng chết bởi chính căn bệnh đó. Điển hình như nghệ sĩ Lê Vũ Cầu một thời đã cùng cha Long đi rất nhiều nơi để làm chứng rồi ông cũng ra đi bằng chính căn bệnh đó! Để công nhận là một phép lạ phải có một hội đồng y khoa thẩm định chứ không thể dựa vào một người nào đó lên nói mà tin ngay, có phải là quá nhẹ dạ không?

Đôi khi những người lên chia sẻ tại giáo điểm Tin mừng không hẳn là họ được ơn mà chỉ là đi theo với bạn bè để xem sao? Như nghệ sĩ hài Chí Tài. Lúc đầu nhiều clip đã tung lên là Chí Tài làm chứng nhân lòng thương xót . . .! cuối cùng cũng phải sửa lại: Chí Tài đến với Lòng Thương Xót. Vì thực sự Chí Tài chỉ đi theo một người bạn mà thôi.

Cha Long cổ vũ lòng thương xót là điều tốt. Cổ vũ chứ chưa phải là cầu nguyện vì chưa có clip nào thấy cha Long đang quỳ cầu nguyện Lòng Thương xót cùng với giáo dân. Ngài bỏ ra mỗi ngày cả mấy tiếng để làm chứng lòng thương xót là một hy sinh đáng ca ngợi. Tổng giáo phận Sài gòn chỉ cân nhắc việc đưa nhân chứng lên cung thánh để chia sẻ là điều có thể bị lạm dụng. Bề trên không cấm ai đến giáo điểm Tin mừng nên xin mọi người hãy ở lại trong lòng thương xót mà lắng nghe tiếng chủ chiên. Đừng hùa theo đám đông mà xúc phạm bề trên của mình.

Theo luật phụng vụ thì chỉ có Giám mục mới là thầy dạy chính thức được quyền giảng dạy trong Nhà thờ và ngài ban quyền đó cho các linh mục của ngài. Thế nên, không thể mời người này người kia lên cung thánh để chia sẻ, nhất là những chia sẻ đó chưa được kiểm duyệt có thể sai lạc hoặc gây chia rẽ như Ni cô nào đó đã nói “đạo của chị không được như vậy” khiến anh chị em Phật Tử không vui. Khi tôi đi Mỹ, nhiều cha Mỹ cũng nói rằng: Đức giám mục của họ không cho các linh mục Việt Nam giảng mà chỉ cho đồng tế mà thôi!

Lời tiệc ly hôm nay, Chúa Giê-su rất mong các môn đệ hãy hiệp nhất và yêu thương nhau. Tình yêu thương hiệp nhất sẽ giúp họ gắn bó với nhau để cùng nhau xây dựng Giáo hội và loan truyền tình yêu Chúa cho muôn dân. Chúa không chọn một mình Phê-rô mà Chúa dùng cả 12 tông đồ để xây dựng Giáo hội. Chúa không dành sự nổi trội cho riêng ai mà Chúa chỉ muốn mỗi người hãy dùng khả năng của mình mà làm sáng danh Chúa chứ không đánh bóng chính mình. Tình yêu hiệp nhất là cốt lõi của tin mừng và cũng là dấu chỉ của người môn đệ Chúa.

Nhưng xem ra nỗi khao khát hiệp nhất thật mong manh. Vì bên cạnh những người đang ra sức xây dựng tình hiệp nhất thì vẫn còn đó những người đang phá hoại sự hiệp nhất bằng cách sống thích nổi trội đến mức chẳng cần vâng lời bề trên. Đôi khi họ cũng nhân danh tôn giáo, nhân danh chính nghĩa để kết án người này, hạ bệ người kia. Họ tìm cách gieo vào cộng đoàn những thành kiến gây nên những chia rẽ ngay từ nội bộ Giáo hội. Họ tôn sùng quan điểm của họ để kết án những người không cùng quan điểm với họ.

Là người môn đệ của Chúa nhưng không sống hiệp nhất và vâng phục xem chừng là phản đạo chứ không phải xây dựng đạo. Theo sách Tông đồ công vụ, Giáo hội sơ khai được toàn dân thương mến vì họ sống tình yêu thương và hiệp thông với nhau. Hiệp thông trong cầu nguyện và yêu thương trong sự đùm bọc lẫn nhau để không ai bị đói, bị khổ, bị cô đơn ngay giữa anh em mình. Chính vì tình yêu thương và hiệp nhất mà họ đã làm nên một cộng đoàn duy nhất để loan truyền tin mừng cho thế gian.

Ước mong lời di chúc của Chúa được thể hiện nơi mỗi người chúng ta khi biết từ bỏ cái tôi của mình để sống vâng phục Chúa qua bề trên của mình. Ước mong từng lời nói, từng việc làm của chúng ta luôn nhằm mục đích xây dựng cho Giáo hội chứ không nhằm thỏa mãn tham vọng cá nhân. Xin cho chúng ta luôn khiêm tốn trong lời nói để xây dựng mà không làm tổn thương đến ai hay làm mất tình hiệp nhất trong Giáo hội. Xin đừng ví tính tự cao tự đại cá nhân mà phá nát hình ảnh Giáo hội hiệp nhất yêu thương. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Sunday, April 7, 2019

Lẽ Sống - Bình An Trong Tâm Hồn

(Những Bài Suy Niệm và Cầu Nguyện Hằng Ngày của Ðài Phát Thanh Chân Lý Á Châu Radio Veritas Asia)

07 Tháng Tư:Bình An Trong Tâm Hồn

Purna, một môn đệ của Ðức Thích Ca, xin thầy được phép đi đến Sronapa-Ranta, một vùng còn bán khai để tiếp tục tu luyện và truyền đạo. Nhân lời xin này, người ta ghi lại cuộc đối thoại giữa hai thầy trò như sau: Ðức Thích Ca cho biết ý kiến: "Nhân dân vùng Sronapa-Ranta còn rất man di. Họ nổi tiếng thô bạo và tàn ác. Bẩm tính của họ là hiếu chiến, thích gây sự, thích cãi vã, đánh nhau và làm hại kẻ khác. Lúc đến đó, nếu họ nghi kỵ con, dùng những lời thô bạo để nói xấu, mắng chửi và vu khống con, con sẽ nghĩ thế nào?". Purna thưa: "Nếu thật sự xảy ra như vậy, thì con nghĩ là: dân chúng tại đây thật tốt lành và thân thiện, vì họ chỉ lăng mạ con chứ không dùng vũ lực, không đánh đập hay ném đá con". Ðức Thích Ca tiếp lời: "Nhưng nếu họ hành hung và dùng đá ném con, thì con sẽ nghĩ thế nào?". Purna thưa: "Trong trường hợp đó, con vẫn nghĩ dân chúng vùng Sronapa-Ranta thật tốt lành và thân thiện, vì họ không cột con vào cột để đánh đòn và không dùng khí giới sắc bén để sát hại con".


Nghe môn đệ xác quyết như thế, Ðức Phật không khỏi ngạc nhiên; Ngài hỏi tiếp: "Nhưng nếu họ thật sự ra tay giết con, con nghĩ thế nào trước khi nhắm mắt lìa đời?". Không cần suy nghĩ lâu, Purna đáp: "Nếu họ hại đến tính mạng con, con vẫn nghĩ họ là những người tốt lành và thân thiện, vì họ muốn giải thoát con khỏi thân xác hay hư nát này". Nghe đến đây, Ðức Thích Ca bảo: "Purna, con đã tu tâm dưỡng tính đến nơi đến chốn để có được sự ôn hòa, kiên nhẫn hơn người. Thầy nghĩ con có thể sinh sống và truyền đạo cho dân Sronapa-Ranta. Hãy ra đi và giúp họ dần dần giải thoát khỏi bẩm tính hiếu chiến và bất nhân như chính con đã tự giải thoát mình khỏi những thiên kiến và những ý nghĩ hận thù, ghen ghét".


Thiết nghĩ tự tạo cho mình sự bình an trong tâm hồn là bổn phận của Kitô hữu chúng ta. Và theo kinh nghiệm của tu sĩ Purna trong câu chuyện trên, để tạo cho mình nền hòa bình này, chúng ta phải cố gắng tự giải thoát mình khỏi mọi thiên kiến, nghi kỵ cũng như hằng ngày phải thanh luyện tâm hồn khỏi những ý nghĩ hận thù, ghen ghét.

Sunday, March 31, 2019

LINH MỤC SAO CŨNG ĐƯỢC !

Giáo xứ giàu, giáo xứ nghèo, miễn Bề trên sai đi là được.
Nhà thờ nhỏ, nhà thờ to, miễn có người đến nhà thờ là được.
Ăn ngon, ăn dở, miễn có ăn là được.
Giường nệm, chiếu manh, miễn có chỗ ngả lưng là được.
Nhà xấu, nhà đẹp, miễn có chỗ ra vào là được.
Tiền ít, tiền nhiều, miễn đủ tiêu là được.
Xe sang, xe xấu, miễn có xe đi là được.
Điện thoại mới, điện thoại cũ, miễn alô là được.
Việc thành công, việc thất bại, miễn bình an là được.
Người ý ngược, người ý xuôi, miễn làm theo ý Chúa là được.
Bỏ cái này, bỏ cái kia, miễn không bỏ Chúa là được.
.......
P/s: Đọc cũng được, không đọc cũng được, miễn cầu nguyện cho linh mục là được.

- Sưu tầm -